Sở Bắc Tiệp đến thành đô trong ánh nắng chan hòa của buổi sớm mai.
Từ xa nhìn
lại, bức tường thành cao vút uy nghiêm hùng vĩ như quen thuộc lại vừa lạ lẫm. Sở Bắc Tiệp nheo mắt, chăm chú nhìn về phía vương cung hồi lâu,
rồi quất ngựa tiến lên phía trước. Chàng xuống ngựa trong sự nghênh đón
của đám đông.
"Vương gia!"
"Vương gia trở về rồi!"
"Trấn Bắc vương trở về rồi!"
Ngoài đoàn
nghênh đón của quan viên ở thành đô, dân chúng cũng đổ ra chật cứng hai
bên đường. Người bảo vệ vĩ đại của họ, Trấn Bắc vương nơi phương xa đã
trở về.
Ánh mắt họ
sáng lấp lánh, chỉ có hai, ba vị trọng thần Đông Lâm biết rõ nội tình là lặng lẽ quay đi chỗ khác, cố che giấu ánh mắt bất an.
Phụ trách
nghênh đón là lão thần Sở Tại Nhiên đức cao vọng trọng nhất Đông Lâm.
Ông ta đứng trước trăm quan, trang trọng hành lễ với Sở Bắc Tiệp lưng
thẳng tắp, dáng dấp uy nghi, sau đó đứng dậy nói: "Vương gia đã trở về", đôi mắt già nua không giấu nổi nỗi xúc động vui mừng.
"Thừa
tướng." Sở Bắc Tiệp một tay đỡ vị lão thần đầu tóc bạc phơ, cả đời dốc
hết tâm huyết vì Đông Lâm, một tay vứt dây cương đẫm mồ hôi cho thị vệ
theo sau, hai mắt sáng ngời có thần, vừa đi vừa hỏi, "Tình hình thế
nào?"
"Không tốt." Sở Tại Nhiên và Sở Bắc Tiệp sóng bước trên đường lớn dẫn tới vương
cung, qua hai hàng dân chúng tiền hô hậu ủng, giọng già nua như mặt trời xế bóng vang lên khe khẽ, "Đại vương bệnh rồi".
"Vương
huynh?" Sở Bắc Tiệp cứng người, đôi chân khựng lại, một lúc sau mới tiếp tục cất bước, hai hàng lông mày khẽ chau, trầm giọng hỏi, "Sao lại
thế?".
"Từ sau khi
Vương gia ẩn cư, Đại vương đã đổ bệnh. Ngực đau nhức nhối, mất ngủ triền miên, đại phu nói là bệnh tim, chỉ có thể tĩnh dưỡng bồi bổ dần dần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!