Đường đường
là Đông Lâm Trấn Bắc vương, mãnh tướng vô địch trên sa trường, giờ Sở
Bắc Tiệp lại bại trận trước Bạch Sính Đình không màng sống chết.
Đã không cam tâm, lại càng ấm ức.
Nhưng, chỉ cần nhìn vào đôi mắt của nàng, thì mọi sự không cam tâm, không phục kia đều tan thành mây khói.
Ai bảo lòng chàng không đủ sắt đá, ai bảo chàng không đủ tàn ác?
Ai bảo Sính
Đình hễ gặp chàng, nụ cười lại vui mừng, đôi mắt hân hoan, hồn nhiên hát ca như chim buổi sớm, khiến người ta cảm giác rằng, chỉ cần chàng đối
tốt với nàng một chút cũng nhận được bao nhiêu đền đáp?
Bạch Sính
Đình chẳng khác nào cành liễu mềm trước gió, mặc sức tự do tự tại, yêu
kiều khoan khoái. Giai nhân tài hoa xuất chúng hiểu rõ sự vô dụng của
việc tạm thời nhượng bộ để đạt được lợi ích toàn cục, nên đã chuyển sang thế chủ động tấn công, như muốn đòi lại công bằng cho tám tháng khổ đau qua.
Vừa đi lại được, Sính Đình đã đòi thưởng tuyết.
Nàng sai Hồng Tường quét dọn tiểu đình, bảo Mạc Nhiên mang cổ cầm và rượu đến.
Chưa bước chân vào tiểu viện, Sở Bắc Tiệp đã nghe thấy tiếng đàn thánh thót vút cao.
Chàng dừng bước, mắt lim dim, lắng tai nghe.
Mơ màng xa xăm, tiêu diêu tự tại.
Mặc cho bèo dạt mây trôi, mặc cho vật đổi sao dời, mặc kệ bãi bể nương dâu.
Chỉ có núi
cao vẫn sừng sững đứng yên, lặng lẽ bất khuất ngoài kia. Bầy thú nhỏ
trên núi không sợ gió tuyết, tuyết vừa ngừng đã lại ùa ra, đào hang,
tranh nhau hái mấy quả tùng còn sót trên cây, huyên náo cả một vùng.
Bất giác, Sở Bắc Tiệp muốn tiến gần về phía tiếng đàn thêm một chút. Cất bước, đi
vào cửa viện, hiện lên trước mắt chàng là tiểu đình tọa lạc trên nền
tuyết trắng xóa, trong tiểu đình có đàn cổ, có rượu ngon, và cả người
trong mộng muôn phần phong lưu.
Tinh!
Tiếng đàn vang lên khác thường, rồi im bặt.
Sở Bắc Tiệp quá kinh hãi, đầu còn chưa kịp phản ứng, cả người đã nhào vào trong: "Sao thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!