Tháng Mười Một, Bắc Mạc đón trận tuyết lớn đầu tiên trong năm.
Thượng tướng quân Tắc Doãn vào cung, xin Bắc Mạc vương cho mình được từ quan.
"Sao lại đường đột như vậy?" Bắc Mạc vương không còn lòng dạ thưởng tuyết, quay phắt sang nhìn Tắc Doãn vẻ kinh ngạc.
Tắc Doãn nói: "Biên cương đã sạch bóng thù, Tắc Doãn cũng nên thực hiện lời hứa với Dương Phượng".
"Không còn can dự chinh chiến, cùng ái thê ngắm cảnh non xanh nước biếc, sống một đời thư thái, đúng không? Quân tử nhất ngôn." Bắc Mạc vương im lặng quay đi, lát sau mới nói: "Dương Phượng vẫn canh cánh trong lòng việc hai vương tử Đông Lâm bị hại sao?".
Tắc Doãn thở dài, trầm giọng đáp: "Đại sự quốc gia đâu có chỗ cho lòng nhân từ của bậc nữ nhi, việc này không thể trách Đại vương".
"Quả nhiên Dương Phượng vẫn còn canh cánh trong lòng, bao nhiêu tặng phẩm cũng chẳng so được với vị hảo hữu đó." Bắc Mạc vương cười khổ, gật đầu: "Quả nhân còn biết nói gì đây? Thôi vậy, thôi vậy, Tắc Doãn thượng tướng quân hãy đi đi".
Tại phủ thượng tướng quân Bắc Mạc, giữa trời tuyết trắng tấm hoành phi do đính thân Bắc Mạc vương chấp bút treo trên cánh cổng lớn được tháo xuống.
Việc Tắc Doãn từ quan, người trong phủ đã rỉ tai nhau từ nhiều ngày trước. Đám thị tòng đều là những thân tín theo Tắc Doãn bao nhiêu năm nay, chủ đâu tớ đấy là lẽ thường tình. Thế nên, khi tin tức được chính thức công bố, trong phủ vẫn hoàn toàn bình tĩnh, mọi người thầm hiểu ý nhau, ai nấy thu dọn đồ đạc gọn ghẽ, chuẩn bị rời khỏi Bắc Nha Lý.
Tuyết đã rơi liên tục bảy ngày nay. Chưa biết khi nào mới dừng lại. Trên con đường lớn ra vào Bắc Nha Lý, tuyết phủ trắng xóa, đoàn ngựa xe chậm rãi đi trong gió tuyết. Bánh xe lăn tròn, in hằn hai vệt dài mãi trên đường.
Trên chiếc xe ngựa hoa lệ nhất ở chính giữa, lò sưởi đang rất đượm. Dương Phượng cúi xuống nhìn bảo bối trong lòng mình. Đứa trẻ này sinh lực dồi dào giống hệt phụ thân, ru mãi mới chịu ngủ.
Dương Phượng nở nụ cười ngọt ngào, đặt hài nhi vào chiếc chăn nhung, khẽ ngáp một cái rồi ngồi dựa bên cửa sổ.
"Ngủ rồi à?" Tắc Doãn khẽ khàng nhòm vào, nín thở nhìn hài nhi đang say ngủ. Vốn xuất thân võ tướng, Tắc Doãn đã quen với việc múa kiếmvung đao, nay nhìn bảo bối yếu đuối non nớt nằm kia, cũng không dám bế vì sợ làm con đau. Lần đầu làm cha, hắn còn thấy khiếp vía hơn lần đầu ra sa trường.
Nhìn điệu bộ của phu quân, Dương Phượng bật cười, ngồi xích lại gần Tắc Doãn, chăm chú nhìn hài nhi, cưng nựng: "Chàng nhìn cái mũi, cả cái miệng nhỏ xíu của hài nhi kìa, đúng là một tiểu Tắc Doãn".
"Khuôn mặt giống hệt mẫu thân." Tắc Doãn vui sướng nói, "Hài nhi giống mẫu thân, sau này chắc chắn có tiền đồ. Dương Phượng, may mà có nàng".
Dương Phượng bỗng giật mình: "May mà có thiếp làm sao?".
"May mà có nàng, nếu không làm sao có được bảo bối đáng yêu thế này?"
"Chàng nói gì vậy?" Dương Phượng vừa giận vừa buồn cười, không muốn làm ồn đến hài nhi nên kéo áo Tắc Doãn. Hai người ngồi vào chiếc ghế ngang đặt đệm lông dày, Dương Phượng bỗng hạ giọng, "Phu quân có cảm thấy Dương Phượng quá tùy tiện không?".
"Làm gì có chuyện đó?"
"Dương Phượng ép phu quân từ bỏ chức vị thượng tướng quân, rời khỏi Bắc Nha Lý đi ẩn cư. Tuyết vẫn chưa ngừng rơi, Khánh nhi vẫn chưa đầy tháng mà thiếp vẫn ép phu quân lên đường. Nay nghĩ lại, đúng là thiếp đã quá tùy tiện."
Tiếng cười thấp trầm của Tắc Doãn vô cùng êm tai, bàn tay to bè ôm lấy khuôn mặt Dương Phượng, hói: "Tắc Doãn đâu phải hạng người có thể bị người khác bắt phải từ quan. Từ quan, rời khỏi Bắc Nha Lý là tâm nguyện của nàng. Đã là tâm nguyện của nàng, tất nhiên ta nên cam tâm tình nguyện giúp nàng thực hiện chứ". Tắc Doãn hơi dừng lại, giọng nói trầm hơn đến vài phần, khẽ thở dài, "Huống hồ, ta biết nàng vì chuyện của Sính Đình mà cảm thấy bất an.
Sống trong phủ thượng tướng quân liên tục nhận ban thưởng của Đại vương, càng khiến nàng như ngồi trên đống lửa".
Nhắc đến Sính Đình, khuôn mặt Dương Phượng lộ vẻ âu sầu, hạ giọng: "Hôm qua thiếp lại mơ thấy Sính Đình, muội ấy đứng trước mặt thiếp, không cười, không nói. Thiếp giơ tay định chạm vào muội ấy thì bỗng như một cái bóng, không sao nắm bắt được. Tắc Doãn, chính thiếp đã khẩn cầu Sính Đình giúp Bắc Mạc nghĩ cách đối kháng Đông Lâm…".
"Ta biết." Tắc Doãn ôm Dương Phượng vào lòng, ánh mắt đau đớn, "Bắc Mạc ta lấy oán trả ơn, đổ cho Sính Đình tội mưu hại hai vương tử Đông Lâm. Ta thật không có mặt mũi nào mà gặp lại Sính Đình".
"Bản thân Sính Đình cũng không muốn rửa nỗi oan này." Dương Phượng buồn bã, "Từ lúc chàng thăm dò được nơi ẩn cư của Sở Bắc Tiệp, thiếp đã sai người đưa tới cho Sính Đình ba bức thư, muốn muội ấy nói rõ ràng mọi chuyện với Sở Bắc Tiệp, người ra độc kế hãm hại hai vương tử chính là Hà Hiệp, nhưng Sính Đình không trả lời thiếp".
"Chắc Sính Đình đang bị giam lỏng nên không nhận được thư, có lẽ nào người của Sở Bắc Tiệp đã chặn lại toàn bộ thư từ?"
Dương Phượng lắc đầu: "Sở Bắc Tiệp đọc thì đã tốt. Nhưng, hiện tại vẫn không thấy quân Đông Lâm tăng cường truy bắt Hà Hiệp, chứng tỏ họ vẫn chưa biết chính Hà Hiệp đã làm việc này. Sở Bắc Tiệp là người cao ngạo, chắc không làm cái việc chặn hoặc đọc trộm thư của Sính Đình. Chỉ sợ Sính Đình chẳng chịu giải oan cho chính mình, vậy phải làm thế nào?".
Hai hàng lông mày của Tắc Doãn chau lại, vẻ không hiểu: "Sính Đình đã biết Hà Hiệp thay đổi, sao vẫn cam tâm tình nguyện nhận tội thay hắn?".
Dương Phượng như bỗng cảm thấy lạnh, bèn đổi tư thế ngồi trong lòng Tắc Doãn, lại càng nghe rõ hơn tiếng tim đập của phu quân, ánh mắt nhìn về phía hài nhi đang ngủ say, khẽ thở dài: "Thất vọng về một người là một chuyện, hận một người lại là chuyện khác. Sính Đình hiểu rõ, chỉ cần muội ấy nói ra chân tướng sự việc, Hà Hiệp sẽ trở thành kẻ thù số một của Đông Lâm, làm thế khác nào tự tay đẩy Hà Hiệp vào chỗ chết? Tình nghĩa mười lăm năm đâu dễ dứt".
Giọng Dương Phượng ngày càng nhỏ dần, như gánh theo bao tâm sự nặng trĩu. Chần chừ hồi lâu, nàng nói tiếp: "Thiếp chỉ sợ Sính Đình một đời thông minh lại nhất thời hồ đồ, không những không chịu giải nỗi oan của mình với Sở Bắc Tiệp, mà còn dùng việc ấy để kiểm chứng tấm lòng của Sở Bắc Tiệp. Haizzz, trái tim nam nhi đâu dễ dàng kiểm chứng đến vậy?".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!