Chương 20: (Vô Đề)

Đông Lâm thành đô một đêm đổi chủ hai lần, chỉ có những người trong cuộc mới hiểu nổi đêm kinh hoàng này.

Sáng sớm ngày hôm sau, đội tinh binh đã giải tán hết, bách tính ngơ ngác bị nhốt trong nhà hết cả đêm, chỉ biết đêm qua khói lửa ngút trời, tiếng đuổi giết khắp nơi, nhưng Đại vương vẫn là Đại vương, vương cung vẫn nguyên vương cung.

Sau khi hậu cung được sắp xếp ổn thỏa, quan viên bị bắt nhốt đêm qua đều được đưa vào vương cung. Đông Lâm vương triệu kiến tướng lĩnh, không những không trách tội, mà còn an ủi động viên. Hữu thừa tướng Sở Tại Nhiên khởi thảo vương lệnh khen thưởng, chuyển hết tội danh phản nghịch thành quân vương gặp nạn, tướng lĩnh không màng sinh tử mà công thành hộ giá.

Trong lòng đều hiểu rõ việc này, mọi người đều đồng loạt dập đầu tung hô vạn tuế.

Trừ trận đối đầu lúc công thành với số ít những người ngoan cường chống trả, binh lính tử thương không nhiều. Sau còn có cả vương lệnh ban tới, lệnh quan viên an ủi và trợ cấp hậu hĩnh cho thân nhân tử sĩ.

Trấn Bắc vương hiển hách một thời, từng thống lĩnh binh lực cả nước Đông Lâm, khiến tướng sĩ các nước nghe mà hồn xiêu phách lạc, giờ đang rời xa thành đô.

Một đội ngựa xe không có cờ hiệu chậm rãi đi trên con đường đầy bụi cát.

Vẻ mặt của những người cưỡi ngựa rất lãnh đạm, ánh mắt lấp lánh tinh quang, rõ ràng không phải người bình thường. Hai xe phụ nữ và trẻ em ở giữa, còn có cả một chiếc xe không biết để những đồ đạc gì, mà khi đi qua để lại vết bánh xe rất đậm, chắc chở thứ gì nặng lắm.

Còn một chiếc xe ngựa khác, phong cách cổ xưa thoáng đạt, đơn giản mà phú quý, từ càng xe cho đến bánh xe đều là chất gỗ thượng hạng khó kiếm.

Sau một đêm dài dằng dặc, Sở Bắc Tiệp đang ngồi trong xe, nhắm mắt.

Đại sự đã kết thúc, qua việc này, Đông Lâm vương không còn nghi ngờ chàng sát hại vương tử nữa.

Nhưng phụ thân mất đi hài nhi, vương huynh mất đi vương đệ, Đông Lâm cũng mất đi một đại tướng hộ quốc.

Đông Lâm sẽ phải chịu đựng hậu quả của kiếp nạn này trong bao nhiêu năm nữa, ngay cả Sở Bắc Tiệp cũng không dám tưởng tượng.

Độc dược lại chính từ tay nàng.

Sở Bắc Tiệp giơ hai tay lên, nhìn những vết chai dày cộm do cầm kiếm lâu ngày trong lòng bàn tay mình. Chàng vẫn nhớ rõ bàn tay nàng, mười ngón tay ngọc, trắng nõn nà. Bàn tay đánh đàn, hái hoa, hóa ra bàn tay ấy còn biết chế ra độc dược.

"Có đúng độc nhất… là lòng dạ đàn bà?"

Đôi mắt đen sâu từ từ khép lại.

Không muốn người khác nhìn rõ đáy mắt mình, Sở Bắc Tiệp nhắm mắt trầm tư, thở đều, như người đang say ngủ.

Xe ngựa tiến đi trên con đường gập ghềnh, càng lúc càng xa.

Hình như bánh xe vấp phải đá, chiếc xe bỗng đứng khựng lại, làm đứt đoạn trầm tư và nhịp thở đều đều của Sở Bắc Tiệp. Chàng vội ngồi thẳng dậy, như có linh tính, bỗng thét lên: "Dừng xe".

Vén tấm rèm che ra, cả người chàng như khựng lại.

Bên đường, dáng hình mảnh mai đang đứng đó, một tay dắt ngựa, một tay cầm dây cương đi bên đám cỏ cao tới đầu gối. Thấy đội xe dừng lại, bóng dáng ấy từ từ quay đầu, một khuôn mặt không quá xinh đẹp nhưng lại khiến Sở Bắc Tiệp chấn động, người ấy khẽ khàng: "Vương gia, Bạch Sính Đình đã đến theo hẹn".

Thấy Sở Bắc Tiệp và những người khác đều im lìm hóa đá, không chút động tĩnh, môi hồng cố nở nụ cười: "Thực không dám giấu, Sính Đình luôn lo lắng, không biết Vương gia sẽ xử Sính Đình thế nào nên cố ý đứng đợi đội xe của Vương gia bên đường. Nếu Vương gia và Sính Đình chỉ lướt qua nhau, đó là vì duyên phận giữa chúng ta đã hết, Sính Đình cũng đã thực hiện lời hứa đến Đông Lâm gặp Vương gia, từ nay chúng ta không còn can hệ gì".

Ánh mắt Sở Bắc Tiệp chưa hề rời khỏi nụ cười của Sính Đình, trầm giọng nói: "Nhưng, ta đã nhận ra".

"Vậy…" Sính Đình nói rõ ràng từng chữ, "Từ nay Bạch Sính Đình đã là người của Sở gia rồi".

"Người của Sở gia?"

"Vương gia quên rồi sao? Chúng ta đã từng thề với ánh trăng, cả đời không phụ bạc."

Sở Bắc Tiệp lạnh lùng nhắc lại, gằn từng chữ: "Thề với ánh trăng, cả đời không phụ bạc?".

Ánh mắt Sính Đình vẫn đẹp như thuở ban đầu: "Vương gia đã quên lời thề của chúng ta rồi sao?".

"Ta vẫn nhớ", Sở Bắc Tiệp gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!