Trong thành Kham Bố.
Vừa chợp mắt, Tắc Doãn đã bị đánh thức bởi tiếng gọi ngoài cửa. Đêm hôm canh ba chỉ có một người dám gọi vị thượng tướng quân này, xét cả về công tư Tắc Doãn đều không thể mạo muội thể hiện chút bất mãn với người ấy.
"Ta nghĩ ra rồi." Không biết có phải vì hưng phấn quá hay không mà gò má nhợt nhạt của Sính Đình bỗng chốc ửng hồng. Nàng cầm cuốn sách cũ bước vào phòng, điều chỉnh ngọn nến, rồi mang ra một góc bàn, trải sách trên mặt bàn, nói, "May mà sau khi xem xong các ghi chép của quan tiền nhiệm giữ thành, ta lại tìm trong những cuốn sách cổ khác, nếu không đến lúc quân ta thương vong vô số mà vẫn chẳng biết nguyên nhân do đâu. Thượng tướng quân hãy nhìn đây".
Tắc Doãn cúi đầu nhìn theo ngón tay thon nhỏ của nàng, hàng lông mày khẽ chau lại: "Ong độc?".
"Theo ghi chép, loại ong này chỉ xuất hiện ở dãy núi lân cận Kham Bố, hang ổ của chúng chắc phải ở tận nơi rừng rậm tươi tốt. Ong độc có độc tính rất cao, chỉ cần bị chúng chích nhẹ một cái, trâu bò cũng phải ngã lăn ra đất. Sính Đình vốn rất say mê thuật dùng dược thảo nên đã từng được nghe về loại ong độc này. Hôm nay may có Thượng tướng quân nhắc nhở, cộng thêm việc trong lòng cảm thấy không thỏa, nên ta đã tra cứu thư tịch suốt đêm, cuối cùng cũng tìm ra."
Sính Đình nhìn thần sắc khó tin không thể che giấu trên khuôn mặt Tắc Doãn thì hỏi thẳng: "Thượng tướng quân cảm thấy chỗ nào không thỏa?".
"Tiểu thư đoán Sở Bắc Tiệp định dùng ong độc để tấn công quân ta?" Tắc Doãn nói tiếp, "Việc này nói thì dễ, nhưng thực hiện được lại vô cùng khó khăn. Mạt tướng cũng biết về loại ong độc này, đã từng có mấy binh sĩ Đông Lâm bị chúng đốt mà mất mạng. Ong độc tuy rất lợi hại, nhưng muốn dùng nó để tấn công tuyến phòng bị của cả một thành trì thì không hề đơn giản. Sở Bắc Tiệp có thể kiếm đâu ra nhiều ong độc như thế?".
Cũng đã từng tính toán đến vấn đề này, nên Sính Đình kiên nhẫn giải thích: "Đây chính là nguyên nhân Sở Bắc Tiệp cử người vào rừng rậm Bách Lý. Nơi đó là hang ổ của bọn ong, chỉ ở đó mới có thể thu thập được đủ số ong độc".
"Sở Bắc Tiệp tuy lợi hại, nhưng cũng không phải người vạn năng. Hắn đâu phải người Bắc Mạc, sao lai biết về sự tồn tại và có thể sử dụng được ong độc?"
Sính Đình thở dài: "Đến lúc này rồi Thượng tướng quân vẫn đánh giá thấp năng lực của Sở Bắc Tiệp sao? Hàng vạn binh mã của hắn đang trú ở gần đây, lại từng có binh sĩ bị bọn ong này lấy mạng. Với khả năng của Sở Bách Tiệp, một khi biết được vùng lân cận có loại vũ khí tự nhiên ấy, hắn sẽ lập tức sai người tra tìm tập tính của ong độc để sử dụng vào mục đích của mình. Ta nghĩ, đây cũng chính là lý do vì sao gần đây quân Đông Lâm tạm dừng công thành".
Tắc Doãn vẫn lắc đầu không nói.
Sính Đình kiên quyết: "Trên thư tịch chép rất rõ, ong độc cực kỳ nhạy cảm với mùi nhựa cây bối diệp[1], nhựa cây bối diệp có thể kích thích ong độc, khiến chúng điên cuồng hơn. Hai bên sườn đông tây ngoài thành Kham Bố có rất nhiều loại cây này, giả như Sở Bắc Tiệp muốn dùng ong độc tấn công quân ta, chắc chắn hắn sẽ sai người âm thầm chặt cây. Chỉ cần bắn vào thành Kham Bố những mũi tên có tẩm nhựa cây bối diệp rồi thả vào một số lượng lớn ong độc, chắc chắn quân Bắc Mạc sẽ tử thương quá bán.
Sau khi ong độc bay đi, quân Đông Lâm công thành, như vậy có thể dễ dàng đột phá được phòng tuyến cuối cùng của Bắc Mạc".
[1] Là một loại cây cọ – thực vật miền nhiệt đới, sinh trưởng chủ yếu ở phía Nam, mọc nhiều tại các khu vực hướng tây nam Ấn Độ, Tích Lan, Miến Điện và Trung Quốc, lá dài mà dày, có thể dùng để ghi chép kinh văn.
Nghe Sính Đình nói nghiêm trọng như vậy, Tắc Doãn cũng bán tín bán nghi, "Mạt tướng sẽ lập tức sai người đi xem rừng cây bối diệp hai bên sườn đông tây ngoài thành có bị người ta chặt đi không". Dứt lời, Tắc Doãn lập tức cho gọi cận vệ tùy tùng đến dặn dò, đoạn quay lại nói: "Nếu đúng như vậy, thì Sở Bắc Tiệp dùng kế quả thực kỳ dị bạo gan, thật ngoài sức tưởng tượng". Ngừng một lát, Tắc Doãn tiếp, "Có điều, Tắc Doãn vẫn còn một điểm chưa tường tận.
Thứ lỗi cho Tắc Doãn nói thẳng, kế này thực siêu việt khác thường, tiểu thư có được mấy phần chắc chắn?".
"Mấy phần chắc chắn?" Thần sắc Sính Đình đã hoàn toàn thay đổi, không còn vẻ hứng thú khi phá được diệu kế của quân địch nữa. Nàng sững sờ hồi lâu, rồi cố nở nụ cười thê thảm: "Với những quái kế thần diệu như vậy, nếu nói ta có mười phần chắc chắn, Thượng tướng quân nhất định sẽ chê cười. Nhưng không biết tại sao, khi nghĩ đến kế ong độc, ta đã chắc chắn đây là việc Sở Bắc Tiệp sẽ làm".
Nàng nhìn Tắc Doãn, cố nở nụ cười, rồi tự giễu mình, "Nếu không đoán được tâm tư của Sở Bắc Tiệp thì Bạch Sính Đình ta còn có ích gì cho Bắc Mạc?".
Trong phòng ánh nến chập chờn.
Bên ngoài đom đóm lập loè.
Trăng sáng vằng vặc, cả trong và ngoài thành đều có những tướng sĩ đang mơ nỗi nhớ nhà. Họ sống hay chết, hoàn toàn phụ thuộc vào một ý nghĩ của bậc cầm quân.
Đoán trúng hay không, chỉ khiến người ta phát hiện ra đây là một trận chiến vô cùng tàn nhẫn.
Đối thủ lại chính là chàng.
Sính Đình khẽ vuốt đuôi tóc, dịu dàng đến mấy cũng không thể bằng ngón tay chàng khi nhẹ vuốt lên mái tóc mượt như tơ của nàng, nửa đêm bật ra tiếng cười thoải mái, nói một tiếng: "Nàng là của ta".
Ai ngờ đến lúc tim vỡ tan tành, cũng chẳng thấy người xót.
"Thượng tướng quân có biết bây giờ ta muốn làm gì nhất không?"
"Tắc Doãn thực sự không đoán được tâm tư của tiểu thư."
Sính Đình mím môi, cười nhẹ: "Cũng giống như Thượng tướng quân, ta chỉ muốn ngủ một giấc thật say". Khẽ day day đầu lông mày đang nhíu chặt, Sính Đình nói ảm đạm: "Gặp phải Sở Bắc Tiệp, ai có thể yên tâm ngủ say một giấc?".
Không nén nổi tiếng thở dài, Sính Đình khẽ lắc đầu. Chủ soái không nên thở dài, nàng thật không phải một chủ soái tốt.
Bóng người dưới trăng, lặng lẽ ôm sầu. Thầm hối hận vì đã lỡ lời khiến Sính Đình sầu thảm, Tắc Doãn khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề: "Còn có một điểm chúng ta phải làm cho rõ, liệu có loại thuốc nào trị được khi bị ong đốt không?".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!