Chương 14: (Vô Đề)

"Dân nữ bái kiến Đại vương!" Sính Đình bước vào chính điện của Bắc Mạc vương, cúi người hành lễ.

Thấy Sính Đình không quỳ xuống hành lễ, Bắc Mạc vương không những không trách phạt mà còn tươi cười: "Miễn lễ. Thượng tướng quân phu nhân năm lần bảy lượt tiến cử tiểu thư, nói tiểu thư có diệu kế khiến quân Đông Lâm lui binh, việc này có phải là thực?".

Sính Đình thầm thở dài, Bắc Mạc vương đã hạ mình đến mức gọi nàng là "tiểu thư", có thể đoán được tình hình tiền tuyến của quân Bắc Mạc đang vô cùng tồi tệ, thế nên, Bắc Mạc vương mới coi nàng như vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống.

Nàng có thể giúp Bắc Mạc đánh bại Sở Bắc Tiệp không? Nàng cảm thấy thật khổ sở, nhưng thế đã ở trên lưng hổ, cũng chẳng còn cách nào nữa. Thấy Dương Phượng đứng bên cạnh sốt ruột chờ đợi thái độ của mình, Sính Đình khẽ đáp: "Dân nữ nhất định dốc hết khả năng".

"Có lời này của tiểu thư, Bắc Mạc được cứu rồi!" Bắc Mạc vương vỗ tay cười lớn, rồi trao cho Dương Phượng một ánh nhìn, sau đó quay sang Sính Đình, tỏ vẻ chân thành, khiêm tốn hỏi, "Việc quân khẩn cấp, quân Đông Lâm hiện đã tấn công Kham Bố, xin hỏi tiểu thư có diệu kế gì để đánh lui quân địch?".

Khi vừa quyết định giúp đỡ Bắc Mạc, ngay trong đêm Sính Đình đã nghiên cứu kỹ bản đồ biên giới Bắc Mạc. Nàng đã có những phân tích tình thế bước đầu, nhưng không hề biết đến việc quân Đông Lâm đã tấn công Kham Bố, nên hơi kinh ngạc: "Không lẽ quân Bắc Mạc đã đánh mất phòng tuyến biên giới cuối cùng này? Vậy sao người phụ trách thăm dò diễn biến quân sự của phủ thượng tướng quân lại không hay biết?".

Tất cả những tin báo về tình hình chiến tranh mà nàng biết được đều thông qua Dương Phượng, nên lúc này đây ánh nhìn tất nhiên cũng hướng về Dương Phượng. Rõ ràng Dương Phượng vừa mới biết tin xấu này, sắc mặt trắng bệch lắc đầu với Sính Đình.

Bắc Mạc vương cười khổ: "Đây là tin mới nhận được từ đêm qua. Dân chúng Bắc Nha Lý còn đang bàng hoàng, vì thế tạm thời bản vương không cho phép tiết lộ tin này ra bên ngoài. May còn có Tắc Doãn cố thủ nơi tiền phương, nếu không thế cục sẽ càng tồi tệ. Nhưng Kham Bố có thể chống chọi được mấy ngày, ngay cả Tắc Doãn cũng không dám đảm bảo". Bắc Mạc vương chắp tay sau lưng, ngửa mặt lên trời thở dài, rồi lặng lẽ nhìn Sính Đình.

Nhận được ánh mắt ấy của Bắc Mạc vương, Sính Đình cũng ngộ ra: "Chẳng trách Đại vương lại chịu dùng một người ngoài". Tình thế còn tồi tệ hơn cả suy nghĩ của nàng. Sở Bắc Tiệp quả nhiên không hổ là uy danh đệ nhất danh tướng Đông Lâm.

Nàng biết, giả như nàng không nghĩ ra được cách gì, hài nhi trong bụng Dương Phượng sẽ chẳng được gặp cha. Vậy nên, Sính Đình đành nén lại những phiền não trong lòng, nhắm mắt tĩnh tâm suy nghĩ.

Bắc Mạc vương và Dương Phượng biết nàng đang suy nghĩ, không ai lên tiếng mà yên lặng chờ đợi.

Cả gian chính điện rộng lớn bỗng im ắng đến nghẹt thở.

Một lát sau, Sính Đình từ từ mở đôi mắt to sáng của mình, dường như đã nắm chắc điều gì trong tay. Nàng mỉm cười với Dương Phượng, rồi quay sang Bắc Mạc vương, khẳng định: "Có thể có cách, nhưng cần đến sự hỗ trợ toàn lực của Đại vương".

Đã nghe Dương Phượng nhắc tới từ trước nên Bắc Mạc vương lập tức gật đầu không chút do dự: "Tiểu thư hãy đưa ra các điều kiện, cần tiền có tiền, cần vật có vật".

"Vậy thì tốt. Trước tiên xin Đại vương nói thật, Bắc Mạc có sắp xếp gian tế nào bên cạnh Đông Lâm vương không?"

Bắc Mạc vương bỗng im lặng, ông chỉ đoán đến việc Sính Đình sẽ lấy quyền chỉ huy đại quân nơi tiền tuyến, chứ hoàn toàn không ngờ nàng hỏi đến việc này. Thiên hạ phân tranh, các nước đều dốc kiệt khả năng tạo dựng cơ sở bí mật bên cạnh quân vương các nước khác để do thám được những tin tình báo cơ mật nhất. Quân vương các nước cũng vô cùng cẩn trọng đối với những người xung quanh mình, đề phòng gian tế. Trong tình hình này, rất khó để cài người vào nước khác.

Thế nên, hoạt động tình báo cũng trở thành việc cơ mật tối cao của từng nước.

Thấy Bắc Mạc vương do dự, Sính Đình vội giải thích: "Dân nữ không định dò hỏi điều gì, chỉ là kế sách này cần có sự giúp đỡ của người ở bên Đông Lâm vương thì mới có thể hoàn thành. Đại vương không cần nói ra tên và chức vụ của người ở bên Đông Lâm. Dân nữ chỉ cần biết người đó có thể tiếp cận tới việc ăn uống của Đông Lâm vương không thôi".

"Hả!", Dương Phượng kinh ngạc, "Chẳng lẽ Sính Đình lại muốn đầu độc Đông Lâm vương?".

Bắc Mạc vương chau mày: "E là kế này không thoả. Chẳng giấu gì tiểu thư, đích thị là bản vương cũng có một, hai người bên cạnh vua Đông Lâm. Nếu nắm bắt thời cơ, họ cũng có thể tiếp xúc tới việc ăn uống của Đông Lâm vương. Nhưng Đại vương các nước luôn phòng bị chuyện hạ độc, nên vô cùng cẩn trọng trong chuyện ăn uống. Trước khi dùng bất cứ thứ gì cũng phải do thân tín kiểm tra xem có độc hay không, những thân tín đó đều là người hiểu rất rõ về độc tố.

Cho dù người của bản vương có hạ độc, thì chắc chắn cũng sẽ bị phát hiện trước khi Đông Lâm vương dùng đến. Như thế, vừa không giải quyết được vấn đề vừa chẳng khác nào tự đẩy cơ sở mà chúng ta khó khăn lắm mới xây dựng được vào chỗ chết".

Sính Đình thong thả đáp: "Nếu có loại thuốc không thể kiểm tra ra được, thì không thành vấn đề".

"Có loại độc dược như thế sao?"

"Cũng không gọi là độc dược, chỉ là một loại thuốc mê." Sính Đình cười nói, "Đây là một phương thuốc do năm xưa dân nữ rảnh rỗi tự chế ra, sau khi cho vào đồ ăn, dùng mọi cách kiểm tra đều không thể phát hiện ra, người lớn ăn phải sẽ hôn mê hơn mười ngày, mạch cũng rất yếu, tựa có thể nhắm mắt xuôi tay bất kỳ lúc nào. Nhưng khi thuốc hết công hiệu sẽ lại tỉnh táo như thường".

Bắc Mạc vương vui mừng đáp: "Nếu có thể qua được cửa kiểm nghiệm thì vấn đề sẽ rất dễ giải quyết. Thật không ngờ tiểu thư lại có bản lĩnh này. Không biết việc chế ra loại mê dược ấy cần đến bao nhiêu thời gian?".

"Phương thuốc này chỉ dùng đến những loại thảo dược bốn bề dễ kiếm. Chúng ta không có nhiều thời gian, phải kịp để Đông Lâm vương hôn mê trước khi quân Đông Lâm công phá Kham Bố…" Sính Đình vừa suy nghĩ vừa trả lời, "Thời gian một ngày, dân nữ có thể chế được một thang".

"Tốt!" Bắc Mạc vương cười đáp, "Đông Lâm vương bỗng nhiên hôn mê, vương tộc Đông Lâm đại loạn, chỉ riêng việc ổn định các phe phái muốn nhân cơ hội giành ngôi đoạt vị, cũng đủ khiến Sở Bắc Tiệp phải dẫn binh trở về Đông Lâm rồi". Bắc Mạc vương cười một hồi, bỗng như nghĩ ra điều gì, lại thở dài.

Dương Phượng không hiểu, nhưng Sính Đình nhận ra ngay, nàng khẽ mỉm cười: "Đại vương bỗng dưng thở dài, chắc thất vọng vì hiệu lực của mê dược này chỉ khiến người ta hôn mê có mười mấy ngày thôi. Nếu có một loại độc dược qua được cửa kiểm nghiệm lại khiến người ta tìm đến cái chết, khiến Đông Lâm vương mất mạng tức khắc, thì chẳng phải lo một lần, vui cả đời sao?".

Nàng nói trúng tâm tư của Bắc Mạc vương, nhưng không hề có vẻ đắc ý mà còn thở dài: "Dân nữ đã tốn bao nhiêu tâm huyết, thay đổi các kiểu phối thuốc, song vẫn không thể khiến loại thuốc này đoạt được mạng người. Nếu không Quy Lạc đâu phải chịu đựng hết lần này đến lần khác quân Đông Lâm xâm lấn. Cũng có thể ý Trời là vậy, nếu phối ra được loại độc dược ấy, thì dù là bậc quyền quý của nước nào cũng đều không thể ngủ yên".

Dương Phượng nghe những lời này, lại nghĩ đến Tắc Doãn đang quyết một trận sống còn ở Kham Bố thì lòng càng cảm động, bèn mơ hồ đáp: "Người đời cứ ham hố giết chóc lẫn nhau, là vì lẽ gì?".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!