Gió đêm.
Bình an ra khỏi biệt viện canh gác cẩn mật.
Sính Đình cầm tay nải đơn giản, sau lưng chỉ có mình Đông Chước. Nàng quay lại, nhìn về phía những đốm đèn ẩn sâu trong lưng chừng núi.
Đốm sáng nào mới là ánh sáng trên bàn thiếu gia? Quay đầu nhìn lại, nàng càng cảm thấy nấc nghẹn.
"Đừng tiễn nữa", Sính Đình ngăn Đông Chước lại, "Về đi".
"Đệ…" Định nói gì lại thôi, Đông Chước đặt dây cương ngựa vào tay Sính Đình, quay người, buồn bã nói: "Bảo trọng".
Sính Đình lên ngựa, tuấn mã lồng lên, khiến nàng lảo đảo, phải cố cắn răng ngồi cho vững. Chưa kịp quất roi, Đông Chước khẽ gọi một tiếng: "Tỷ tỷ…".
Sính Đình quay đầu.
Như không thể giấu nổi những lời trong lòng, Đông Chước ngẩng lên nói với nàng: "Thực ra đệ đã nói với thiếu gia chuyện tối nay rồi".
Sính Đình nhìn Đông Chước, rồi lại hướng ánh mắt về nơi vương phủ Kính An đang nghỉ ngơi. Ngày mai, họ lại xuất phát, đổi sang chỗ ẩn náu khác an toàn hơn. Cảm giác bi thương dâng trào, nàng cố nén cảm xúc, hỏi: Thiếu gia nói thế nào?"
"Thiếu gia nói, nếu tỷ tin vào bản thân thì sẽ không rời khỏi chúng ta. Tỷ muốn đi, chúng ta không nên ngăn, và cũng chẳng có cách nào ngăn được."
"Còn gì nữa?"
Đông Chước cúi đầu: "Hết rồi".
Sính Đình nhếch môi cười, lặng lẽ thở dài: "Đông Chước, ngươi đã trưởng thành thật rồi, cũng đã biết nói dối".
"Đệ…" Đầu Đông Chước càng cúi thấp hơn, hồi lâu mới khẽ mấp máy môi, "Thiếu gia nói, vốn dĩ tỷ có thể tự đi, nhưng vẫn tìm đến đệ, thực ra… thực ra chỉ là muốn dùng thêm một kế với thiếu gia, ép thiếu gia tiến thoái lưỡng nan. Thiếu gia nói, nếu trước đây thiếu gia sẽ nguyện trúng kế, để giữ tỷ ở lại, nhưng hiện giờ…".
"Giờ là thời khắc sống chết tồn vong của vương phủ, nên đành phải vứt bỏ một thị nữ…" Sính Đình chậm rãi nói tiếp một câu, rồi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy sao, cố nở nụ cười, gật đầu, "Ta nói cho ngươi biết, thiếu gia không đoán sai đâu".
Chẳng đợi Đông Chước kịp nói gì, Sính Đình đã quất roi ngựa.
Con tuấn mã chọn lọc của vương phủ hí vang một tiếng, rồi gõ móng lao vút đi. Nàng nắm dây cương, để mặc nước mắt trào ra.
Từ biệt nhé, vương phủ Kính An! Xưa huy hoàng tráng lệ, nay mai danh ẩn tích, không còn liên quan gì đến Bạch Sính Đình nữa.
Ly hồn bảo kiếm vẫn dựng bên cửa sổ. Ngày mai khi mặt trời lên, ánh dương chiếu vào thân kiếm tạo nên những hào quang chói mắt sẽ tỏa trên cái giường trống của muội. Đó từng là trò chơi thuở thiếu thời của chúng ta.
Đáng tiếc, Sính Đình không đủ vô tình.
Nếu vô tình, Sính Đình sẽ đặt thanh kiếm chếch sang một bên, ánh sáng sẽ phản chiếu lên chiếc chuông đồng bóng loáng như mặt gương trên nóc nhà đối diện, chuông đồng lại phản chiếu ánh sáng ra phía xa, làm kinh động đám quan binh đang truy tìm vương phủ Kính An gần đó.
Thiếu gia, à, Hà Hiệp, ngày mai khi nhìn thấy Ly hồn, huynh sẽ nghĩ thế nào?
Mặt trăng ẩn sau những đám mây, mặt trời dần dần ló dạng từ phía đằng đông.
Ngựa cuốn tung bụi cát, phi như bay trên con đường đất đỏ tiến về phía Bắc.
Trên khuôn mặt thanh tú, nước mắt đã dính đầy bụi đường, Sính Đình quay sang, nhắm hờ đôi mắt nhìn về phía mặt trời đỏ như màu quýt. Mặt trời sắp nhô cao, cảm giác thật ấm áp, nhất định càng lúc sẽ càng chói chang hơn.
"Đi!", Sính Đình hào sảng hô lên một tiếng, vung roi quất ngựa.
Gió thổi rát mặt, chạy thôi, qua hết con đường đất đỏ dài vô tận này, chính là Bắc Mạc, nơi không có Hà Hiệp, cũng chẳng có Sở Bắc Tiệp.
Cuối cùng, nàng đã đến được địa giới của Bắc Mạc. Thảo nguyên với thảm cỏ bao la, đẹp như lời Dương Phượng từng nói. Phía cuối chân trời là những ngọn núi trập trùng. Qua một mùa đông lạnh lẽo, khí thế mùa xuân của phương Bắc còn mạnh hơn cả phương Nam. Trong rừng cây tươi tốt trên triền núi, từng bụi cây lúp xúp mạnh mẽ ngẩng cao đầu.
Một dòng suối trong vắt từ trên đỉnh núi quanh co uốn lượn đổ xuống tận chân núi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!