Trời đất trắng xóa một màu.
Sính Đình dừng lại, lần đầu tiên nàng hỏi thăm người đi đường: "Lão gia, xin hỏi đến vách Yến Tử đi thế nào?".
"Đi thẳng về phía trước, có nhìn thấy con đường ruột dê[1] trước mặt kia không? Phía cuối con đường có hai ngã rẽ về bên trái và bên phải, cô nương men theo con đường bên phải, đi ngựa nửa ngày đường là tới". Lão nhân vác bao lương thực đã phơi khô từ mùa hè, ngẩng đầu hỏi, "Lạnh thế này mà vẫn vội đi sao?".
[1] Đường ruột dê: Đường nhỏ ngoằn ngoèo trong núi.
"Vâng!" Đa tạ lão nhân xong, Sính Đình thúc ngựa, miệng lẩm bẩm, "Đường ruột dê…"
Chính ở trước mặt.
Nghĩ tới nụ cười ấm áp của thiếu gia… Thiếu gia gặp nàng, không biết sắc mặt sẽ thế nào?
Nàng cố kìm lại sự xúc động, quất một roi vào mông ngựa, ngựa liền phi nhanh trên con đường nhỏ.
Con đường nhỏ ruột dê ở ngay trước mặt. Vách đá dựng đứng hai bên kẹp chặt con đường nhỏ chỉ đủ cho ba con ngựa đi hàng ngang, ngẩng đầu lên chỉ nhìn thấy một khe trời.
Sắc trời bàng bạc.
Sính Đình lặng lẽ dừng chân trước lối vào của con đường ruột dê.
Đường nhỏ hút gió, lạnh đến thấu xương, gió vù vù cuốn bay sỏi cát. Khung cảnh này thật khiến lòng người thấp thỏm không yên.
"Truy binh…" Đôi môi hồng khẽ thở than. Lát sau, dường như cảm thấy nguy hiểm đang rình rập, con ngươi Sính Đình bất giác co lại, nàng vung roi, quất mạnh lên thân ngựa: "Đi!".
Dường như cũng ngửi thấy mùi nguy hiểm, con hắc mã hí lên một tiếng dài, rồi bốn móng gõ nhịp trên đường, phi như bay vào con đường ruột dê.
Hai bên vách đá dựng đứng âm u như cũng đang muốn nhấn chìm nàng.
Sau lưng nàng bỗng vang lên tiếng chân ngựa dồn dập, giống những ác ma ẩn mình dưới lòng đất bất chợt trồi lên chốn nhân gian.
Truy binh, đúng là truy binh!
Truy binh của vương phủ Trấn Bắc đã tới!
Tiếng ngựa như xé tan mặt đất mờ mịt, dồn dập vang lên sau lưng, càng lúc càng gần, đinh tai nhức óc. Thật không khó để tưởng tượng binh sĩ Đông Lâm sát khí ngút trời và binh đao sáng bóng đang đuổi theo sau lưng nàng.
Sính Đình không quay lại, vẫn phi như bay về phía trước.
Tiếng gào thét lẫn trong tiếng gió đang ngày càng theo sát.
"Dương Phượng!", tiếng gọi uy nghiêm cao ngạo truyền đến bên tai.
Sở Bắc Tiệp đuổi đến rồi!
Thân thình thon thả trên lưng ngựa run run. Sính Đình nhắm mắt lại, mặc cho hắc mã cứ bay đi trên con đường nhỏ.
Gió hung hăng quất vào mặt, đau rát.
"Bạch Sính Đình!" Vẫn là giọng một người, bao hàm sự giận dữ khiến người ta khiếp sợ.
Sính Đình giật mình.
Nàng vẫn còn ghi nhớ giọng nói dịu dàng của người này.
Người ấy nói, chúng ta thề với ánh trăng, không bao giờ phụ bạc.
Người ấy nói, mùa xuân đến, mỗi ngày ta sẽ tự tay ngắt một đóa hoa đẹp nhất, cài lên mái tóc nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!