Tôi trợn tròn mắt, sau đó thì ra sức đấm phá cửa. Nhưng mà Nguyên đã lái xe đi ngay lập tức, tôi mà mở ra thì chỉ có nước lao thẳng ra đường. Một tay cầm vô lăng, Nguyên vừa rút điện thoại, vừa thích thú ngắm tôi qua gương chiếu hậu. Tôi chẳng nghe rõ anh ta nói gì, chi thấy nhắc đến tên Quân. Mới đầu tôi còn tưởng người giống tên người, nhưng khi Nguyên đưa điện thoại cho tôi, tôi biết rằng anh vừa gọi về cho "ông lão khó tính" ngồi ở nhà.
Bụng thì chẳng muốn nghe, nhưng từ chối cũng không được, tôi đành miễn cưỡng cầm điện thoại lên, hết sức cẩn trọng.
- A lô ạ?
Đầu dây bên kia im lặng hồi dài, trước khi giọng con trai đanh thép nói gằn từng tiếng vang lên.
- An Nhiên!
- Xin lỗi tôi nhầm số!
Tôi hét lên, đẩy điện thoại về phía Nguyên nhưng anh ta đã nắm chạy tay tôi, bắt nghe điện thoại cho bằng được.
- Cái con bé này – chưa áp điện thoại phải vào tai mà cái tiếng hét chói tai của ông anh đã lọt qua tai trái của tôi. Cầm điện thoại cách xa một gang tay, tôi nhắm mắt nhắm mũi lên tiếng.
- Anh hai!
Không có động tĩnh gì cả, cứ như ông anh yêu qúy của tôi hét xong thì mất hơi mất tiếng luôn. Phía trước, Nguyên vẫn thản nhiên lái xe, khóe miệng hơi nhếch lên.
Tôi hận là không thể chồm lên ghế trước mà kéo cho anh ta méo miệng.
Phải mất gần một phút mới thấy Quân hắng giọng, lấy lại vẻ "bình tĩnh, tự tin, chiến thắng" của mình.
- Ba má đang điên đầu vì không biết đứa con gái "yêu quý" thất lạc chỗ nào rồi. Đầu óc cao siêu viện được bao nhiêu lí do, anh mày cũng đã cố gắng hết sức rồi. Tội trốn về nhà đi uống rượu mà lộ ra là sống dở chết dở…
Tôi nghe nói vậy, bất giác nuốt nước miếng lo lắng. Ai chứ má tôi mà giận thì sẽ ảnh hưởng lớn đến túi tiền của tôi và sức khoẻ của bà. Còn ba mà nổi cơn lên thì… eo ôi, tôi chẳng dám về nhà đâu.
- Thế nên tạm thời đến nhà Nguyên, gột cho sạch mùi bia rượu thuốc lá, khi nào thành "con ngoan trò giỏi" rồi hãy vác mặt về nhà. Cố mà chuẩn bị lí do nào đó dễ nghe nhất đi.
Liếc xéo Nguyên qua gương chiếu hậu phía trước, tôi che điện thoại, thì thầm:
- Không còn cách nào nữa sao ạ? Em có thể không về nhà anh ta được không?
- Bảo sao thì cứ làm vậy đi!
Quân nóng nảy cúp máy. Ơ hay, anh ta đang khuyến khích em gái mình nghe theo lời kẻ xấu đấy à?
Tôi nhìn điện thoại chăm chăm – hận không thể đập vỡ vỏ nó ra mà hỏi chuyện – rồi đưa lại cho Nguyên. Uốn lưỡi mất năm lần, tôi mới dám lên tiếng hỏi.
- Anh biết Quân sao?
- Tất nhiên là biết.
Vừa mới chuyển đến mà ai cũng quen, đúng anh ta không phải là kẻ tầm thường.
- Hai người có quan hệ thế nào? – tôi tò mò hỏi tiếp, ai ngờ bị câu trả lời của anh ta làm cho cụt hứng.
- Về mà hỏi anh trai em ấy.
- Cái khỉ…
Hỏi Quân thì chẳng thà tôi hỏi đầu gối của mình xem ra còn dễ chịu hơn. Chắc chắn anh ta biết thừa tôi chẳng xơ múi được gì thì ông anh trai nên mới mạnh miệng như thế.
- Nhưng mà cũng buồn thật. Chuyện này đáng lẽ em phải tự biết chứ.
Giọng Nguyên trầm trầm. Tôi nhìn gương, bất giác thấy nét buồn thoáng qua đôi mắt. Ô hô, đừng nói là anh ta đang thất vọng đến đau lòng, chỉ vì tôi không đoán ra được mối quan hệ giữa hai người!
Xem nào. Quân từ trước giờ cũng có thích mấy cô, nhưng bạn gái chính thức thì chưa thấy, nhưng mà không phải không có. Có điều ông anh tôi giữ chuyện này kín như bưng, kẻ "không tò mò" như tôi khó mà biết. Liệu có phải dạo này xuất hiện bóng hồng nào khiến cả hai lao tâm khổ tứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!