Chương 8: Bình tĩnh tự tin không cay cú - Âm thầm chịu đựng trả thù sau!

Lúc rời khỏi bệnh viện bước vẹo bước xiên, tự dưng tôi thèm được chìm trong cảm giác lâng lâng choáng váng, quên hết những việc thực tại. Thế là chỉ cần một cú gọi điện báo có giờ học thêm, sẽ không về nhà sớm, tôi tha thẩn các shop đồ, Palaza… Đi qua quầy mỹ phẩm, tôi táy máy tay kẻ mắt đen, chải masscara, tô son khí thế trước con mắt khó chịu của chị bán hàng. Hàng mẫu không mất tiền nên tôi thích nghịch ngợm chọc tức người ta vậy thôi, chứ tôi chẳng ham hố muốn làm đẹp.

Đơn giản vì chẳng có ai ngắm.

Nhìn chằm chằm mình trong gương, cảm thấy sao u tối. Tôi đánh chút phấn má màu cam cho tươi tắn rồi bỏ sang chỗ bán quần áo. Trút hết tiền trong ví, tôi mua ình một cái mũ phớt màu đen. Với khuôn mặt thế này, chỉ cần thả tóc, đội mũ, kiếm thêm áo khoác ngoài để che đi áo trắng đồng phục bên trong, tôi hoàn toàn biến mình thành người khác.

Có lẽ đây mới đúng là tôi: một An Nhiên bất cần, thích gì làm nấy theo cảm hứng, lúc nào cũng đeo mặt nạ lạnh lùng.

Tôi bước vào quán Hallucinatio khi trời nhá nhem tối. Đây không hằn là nơi quen thuộc, nhưng trước giờ tôi chỉ đến một quán này. Đèn không quá tối, âm nhạc cũng hợp guot. Đặc biệt anh chàng DJ thỉnh thoảng chơi nhạc theo yêu cầu nên được đa số mọi người hưởng ứng.

Hôm nay không có nhạc sống. Quán trầm hơn nhưng cũng may tài chơi nhạc của DJ đã vớt vát lại.

Không tìm được bàn ở góc khuất, tôi ngồi ngay quầy. Anh phục vụ nhìn tôi từ trên xuống dưới, không hiểu đang cân đo đong đếm gì. Tôi kéo cao cổ áo khoác da màu đen đang mặc trên người để che "màu trắng học sinh" bên trong. Thực ra học sinh vào đây không phải hiếm, vì đâu ai rảnh tay quản lí mấy chuyện này. Nhưng mặc nguyên áo trắng đồng phục mà vào thì sẽ thu hút mấy ánh nhìn hơi shock về phía mình.

- Uống gì nào, cô bé?

Tôi nhăn mặt trước từ "cô bé", không phải vì dị ứng với kiểu gọi này của mấy anh chàng mới lớn. Nhưng hai từ ấy khiến tôi nhớ đến Thế Vĩnh, nhắc nhở tôi rằng trước mặt anh tôi chỉ là một cô bé ngày ngày vẫn phải cắp sách đến trường. Có khách chăng chỉ là cách suy nghĩ và thái độ quoái gở của tôi đối với cuộc sống khiến tôi bị tách biệt khỏi "thế giới thứ ba" của học trò.

Quoái gở chứ không phải là chững chạc.

Tôi tự cười giễu cợt chính mình.

- Cho em một Ararat Nairi và một lon coca.

Cô nàng ăn mặc sành điệu đang trò chuyện với người yêu bên cạnh ném cho tôi cái nhìn kì lạ. Anh phục vụ thì chẳng tỏ ra ngạc nhiên, lấy cho tôi thức uống theo yêu cầu. Tôi khui chai coca, vừa nhìn cô nàng bên cạnh vừa tu một hơi hết nửa lon. Cô ta nhíu mày nhìn tôi rồi chuyển ra ngồi phía xa.

Đối với tôi đó là cái nhìn vô định, nhưng đối với cô ta đó lại là cái nhìn thách thức.

Tôi quay mặt vào quầy, đổ Vodka vào lon coca rồi tẩm ngẩm tầm ngâm nhấm nháp, để đầu óc trôi theo điệu nhạc.

Càng ngày quán càng đông. Toàn những nam thanh nữ tú đi với nhau có cặp có đôi khiến tôi "đã đau nay càng đau thêm". Cứ nghĩ ông thần trêu ngươi đang nhắm vào mình, nhưng rồi tôi cũng nhận ra mấy hộp chocolate, hoa hồng đỏ rực, hộp quà bé xíu xiu tặng người yêu.

Hôm nay là Valentine.

Thế đấy! Trong khi người ta chìm đắm hạnh phúc trong ngày lễ tình yêu này thì tôi lại ngồi đây, mượn rượu giải sầu. Thật không có sự trớ trêu nào hoàn hảo hơn. Nếu biết trước chuyện này, chắc chắn tôi đã không đâm đầu vào để rồi buồn lại thêm buồn. Chỉ một lát sau, tôi đã kêu anh phục vụ lấy nguyên chai.

Lần đầu tiên tôi vào đây là sinh nhật của Quân được mấy anh chàng phòng kế hoạch trong công ty của ba tổ chức. Một kiểu nịnh bợ sếp thông qua quý tử con sếp. Tôi thì không được chú ý đến như vậy, vì thế tôi quyết định bám đuôi Quân cho bằng được. Mấy anh chàng kia không đồng ý, nhưng thấy tôi hì mũi một cái, lầm bầm trong miệng rồi quay đi với vẻ dọa dẫm mách lẻo, họ đành phải chiều theo ý.

Chai rượu ngày hôm ấy chưa uống hết, vì tôi dọa sẽ méc ba nên đành gửi lại quầy. Có lẽ họ không đến quán bar này nữa, nên lần sau khi tôi quay trở lại, rượu vẫn còn nguyên mức trước đó.

Nơi này nghiễm nhiên trở thành điểm đến mỗi khi tôi thất vọng về cuộc sống. Suy cho cùng cũng chỉ là một hình thức nuông chiều bản thân và dần hủy hoại sức khỏe, nhưng tôi cứ nghĩ mình còn sống được bao lâu để mà hưởng thụ, thế rồi lại đâm đầu vào…

Cũng đã lâu rồi tôi không trở lại đây. Tôi cứ cho rằng mình đã biết suy nghĩ hơn một chút, ai ngờ chỉ là sự kiềm chế nhất thời. Chỉ mới nghe chuyện của Thế Vĩnh mà tôi lại trở nên thảm thương đến nỗi phải mò đến đây.

Một đoạn nhạc nhẹ nhàng trước khi chuyển sang khúc sôi động. Nhưng con thiêu thân dưới ánh đèn chớp nháy vẫn đang uốn éo, nhưng phía góc trái vẫn vang lên tiếng cụng li "100%". Tiếng Việt sõi xen lẫn thứ Việt lơ lớ khiến tôi lờ mờ đoán được đây là đoàn gặp mặt sau phi vụ làm ăn nào đó. Anh cũng hứng khởi, hoặc bắt buộc phải vui vẻ, chăm chút với cái li trên tay. Nơi khuất góc, một ánh mắt hướng về phía tôi.

Mới đầu chỉ là tò mò, nhưng cái nhìn kéo dài của anh ta khiến tôi thấy "phiền", đành quay đầu đi hướng khác.

- Anh! Hoa Valentine của em đâu? – cô gái bên cạnh tôi nũng nịu.

- Chết! Anh để quên ngoài xe.

- Ứ ừ, tặng ngay đi anh.

Tôi ngoáy tai, ra chiều thông cảm với anh chàng kia. Rõ ràng quên mua hoa nhưng cứ cố làm vui lòng người đẹp. Hoa để quên ngoài xe mà người yêu lại không nhận ra hay sao.

Xem cảnh õng ẹo cái kẹo mãi cũng chán, tôi quay đầu sang bên kia, quan sát cặp đôi "nhớn" tuổi hơn một tí đang ghé sát vào nhau thì thầm to nhỏ. Nhạc ầm ầm cỡ vầy, nghe được "anh" nói gì khe khẽ thế kia thì đúng là tai "em" có vấn đề. Đã muốn tâm sự trong ngày tình yêu thế này thì đừng có chọn nơi này chứ.

Cứ một câu nhận xét trong đầu, tôi lại đưa li lên nhấp một ngụm rồi gật gù ra vẻ khoái chí. Những lúc thế này chính là giây phút tự sướng của bản thân theo cách riêng rất chi là "không giống ai".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!