Nơi hoàng tránh nhất trong trường, có lẽ phải kể đến thư viện. Nghe nói là có nguồn đóng góp lớn từ bên ngoài giúp nhà trường mở rộng thư viện và lấy thêm nhiều sách. Để khuyến khích tinh thần "ham học hỏi" của "những con người tri thức", nhà trường bắt mỗi học sinh phải làm một cái thẻ thư viện, đóng tiền đặt cọc sòng phẳng. Dù là học sinh chăm học hạng A đến loại lên lớp chỉ ngủ như tôi cũng phải có thẻ.
Chẳng biết những học sinh khác có chăm chỉ đến thư viện hay không, nhưng tôi chẳng bao giờ đụng đến thẻ của mình cả. Có khi nó nằm góc nào dưới gầm gường tôi còn chẳng nhớ ra ấy chứ.
Cô thủ thư già đứng tuổi kéo kính xuống, nhìn tôi chằm chằm, cố lục trí nhớ xem đã gặp tôi lần nào chưa. Để cho khỏi nhọc công, tôi giới thiệu luôn:
- Em mới đến đây lần đầu, cô có thể chỉ cho em phòng đọc ở chỗ nào không ạ?
Học sinh trong trường dũng cảm nói mình đến thư viện lần đầu mà không thấy nhột có lẽ chỉ mình tôi. Cô thủ thư nghe xong, hướng ánh mắt lãnh đạm về phía tôi, nói vỏn vẹn có một chữ.
- Tên?
Giờ thì tôi biết mình được chào đón nồng nhiệt cỡ nào rồi.
Xong xuôi mấy thủ tục "khai báo thân phận", tôi được chỉ về phía gần cuối phòng bên trái. Chỗ nào cũng xếp đầy sách, nhưng cứ cách 2, 3 kệ lại có đặt bàn để ngồi đọc. Cuối phòng là một hàng những chiếc bàn xếp cách nhau một khoảng làm lối đi. Và ở chiếc bàn trong góc có người đang gục đầu mệt mỏi lên cuốn sách dày cộp. Chiếc kính gọng kim loại đặt sang một bên.
Tôi định lên tiếng gọi Nguyên, nhưng cuối cùng lại im lặng tiến lại.
Dưới chút nắng sớm còn sót lại, mái tóc màu nâu hạt dẻ ánh lên sắc tim tím lạ mắt. Mấy cọng tóc không vào nếp lay động khi có làn gió nhẹ lướt qua. Tôi vô tình đưa tay lên, chạm vào.
Ngay lúc đầu ngón tay của tôi chạm vào sợi tóc, Nguyên giơ tay nắm chặt tay tôi mà không cần ngẩng lên. Tôi ngẩng người, chẳng hiểu anh ta biết mình đến từ lúc nào.
- Định giở trò gì hả?
Anh ta nhìn tôi với đôi mắt ngái ngủ. Cái kiểu nheo mắt nhìn người đối diện ấy lại khiến cho khuôn mặt trở nên lãng tử.
- Tôi có giở trò gì đâu? Là do đầu óc của anh đen tối nên nghĩ ai cũng như mình.
Tôi mở miệng chữa ngượng, quên mất là "bàn tay chứng cứ" còn chưa kịp thu về. Đôi đồng tử của Nguyên giãn ra. Anh khẽ mỉm cười hiền từ, nói với tôi bằng giọng quan tâm như.. ba dành cho con gái.
- Hôm nay học đàng hoàng chứ?
- Đường nhiên, tôi đâu có lên trường để ngủ như…
Chồng sách cao ngất đập vào mắt trong cái liếc mắt sang bên khiến tôi chẳng thể tiếp tục câu nói. Chẳng lẽ đây là số sách mà Nguyên định đọc? Còn cái chồng cao phân nửa bên cạnh là những cuốn mà anh đã nghiên cứu trong vòng một buổi sáng?
- Ah – phát hiện ra thứ tôi đang chú mục vào, anh chỉ dùng tay đẩy dám sách qua một bên cho khỏi vướng – đừng để ý mấy thứ này.
- Anh đọc sách gì vậy? – tôi tò mò hỏi.
- Em nhìn là biết rồi.
Anh ta nói cứ như thể tôi đọc được mấy dòng chữ không
-phải
-là
-tiếng
-phổ
-thông kia ấy. Ngại nói ra là mình cực kì dốt anh văn, tôi đành làm bộ ra vẻ không quan tâm.
- Anh có đọc gì cũng không liên quan đến tôi.
Để ý thấy cánh tay Nguyên để trên bàn hơi không tự nhiên, tôi mới phát hiện ra anh đang giấu một tờ giấy trên bàn. Động tác gạt chồng sách lúc nãy cũng chỉ là tiểu xảo để phân tán sự chú ý mà thôi. Tôi nheo mắt, cố nhìn phần lòi ra của tờ giấy.
Đó là một bảng thống kê, hay đúng hơn là bảng điểm. Nhìn thấy cột cuối cùng toàn đánh dấu chéo và kết thúc bằng hai chữ "Không đạt", tôi mới ngớ người. Bảng điểm độc nhất vô nhị đó chẳng phải của tôi đó sao? Chỉ có tôi mới dám cúp học thể dục, từ chối các bài kiểm tra và thản nhiên nhận mức xếp loại thấp nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!