Chương 6: Tự tại không ngại yêu đời.

Xuống đến quầy lễ tân, tôi với ngay chai nước khoáng còn nguyên chưa khui trên quầy, uống một hơi cho hạ hỏa trước cái nhìn kinh khủng của cô gái đang trực.

Phải cạn chai nước, tôi mới cảm thấy mình "bình thường" trở lại. Ít ra trong người cũng không còn cảm giác khủng hoảng như lúc nãy nữa.

Giơ cái chai rỗng lên, tôi vẫy vẫy với chị lễ tân:

- Chị có tính tiền không ạ?

Tôi lịch sự đến thế, mà chị ấy chỉ nhìn tôi với vẻ e dè, nghiêng đầu sang thùng nước bên cạnh, ý bảo tôi có muốn uống thì cứ tự nhiên.

Dù cầm thêm một chai nữa cũng không sao, nhưng tôi đâu phải là kẻ thích ăn chùa đâu.

Lúc ném chai nước rỗng vào thùng rác, tôi thấy anh chàng tên Huy lúc nãy đang vẫy xe. Tranh thủ lúc anh ta chưa vào trong xe, tôi chỉ tay về phía trước, nói với chị gái trực quầy:

- Chị có biết người đang vào trong xe kia là ai không? Đó đó, đeo carvat màu xanh ấy. Hình như anh ấy không phải là người trong công ty.

Tôi nói với vẻ hiểu biết, cốt để người ta không nghi ngờ cái tính tò mò của mình.

- Dạo này anh ta hay ra vào đây suốt. Chị không biết rõ tên, nhưng nghe đâu là kiểm soát viên.

Kiểm soát viên?

Tôi ngó cái bảng chữ đề tên công ti to tướng trước mặt. Những dòng chữ tiếng anh nhảy múa khiến tôi từ bỏ ý định đọc tiếp.

Cái công ty to thế này mà bị kiểm soát đến thăm, lại còn thái độ không mấy thân thiện của Nguyên nữa, rõ ràng là đang làm ăn phi pháp rồi.

Vừa đi vừa suy nghĩ, suýt nữa tôi bị chiếc ô tô màu xám quệt phải. Giật mình, tôi lùi lại một bước, lấy tay vuốt trán như thể chảy mồ hôi.

Cánh cửa kính phía bên phải từ từ hạ xuống. Người đàn ông trong xe rướn người qua, mỉm cười xin lỗi.

- Làm cháu sợ rồi, cô bé. Cháu hay đến đây nhỉ.

- Ah – tôi nhận ra chủ nhân của chiếc xe là người đàn ông trung niên ở khu để xe hôm trước – chào bác ạ.

- Có muốn đi về không? Ta chở về.

- Thế sao được ạ. Cháu tự về cũng được.

- Suýt nữa thì quệt trúng cháu, cứ xem như đó là để xin lỗi vậy.

Con gái ngoan, chắc chắn sẽ không đi xe người lạ. Nhưng xét cho cùng, tôi chẳng ngoan, mà cũng chẳng sợ ai làm hại mình. Tôi sống cẩu thả thế quen rồi.

- Vậy cháu quá giang một tí ạ.

Tôi mỉm cười, leo lên xe.

Địa chỉ mà tôi nói ra quá khó, hay là chủ nhân của chiếc xe này trông thế thôi mà lại không biết đường nhỉ? Đi có một đoạn, mà chỗ đèn đỏ 1ph nào bác ấy cũng giở bản đồ ra xem. Cuối cùng, tôi đành táy máy chỉ tay lên bản đồ.

- Đi đến cột giao thông phía trước thì rẽ trái, sau đó đi thẳng khoảng 500m thì rẽ phải. Gần đến chỗ cháu sẽ nói ạ.

- Ừ, cháu thông cảm, già cả rồi, mà đường phố đổi mới liên tục.

Bác ấy nói cứ như bao nhiêu năm mới đi lại mấy con đường này. Từ hồi tôi đẻ ra, có thấy nó thay đổi gì đâu.

- Cháu tên gì ấy nhỉ.

- Dạ… Là An Nhiên.

- Lần đầu tiên ta nghe thấy cái tên đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!