Chương 5: Điều kiện ==”

Chiếc khóa ở bên ngoài "cạch" một tiếng khó chịu. Tôi ngồi yên trên bàn, cố không cười sung sướng với những thông tin vừa biết được. Cảm giác qua mặt được ai đó thật đã.

- Đã xong bản kiểm điểm chưa mà ngồi nhe răng như con ngốc thế hả??

Đang cao hứng mà bị dội gáo nước lạnh, tôi làu bàu, đẩy tờ giấy trước mặt lên.

- Đây, chú xem đi.

Trong lúc ông chú đọc bản kiểm điểm chắt chứa bao tinh hoa của trong đó, tôi lại mường tượng ra kế hoạch trong đầu. Chưa được bước đầu tiên thì đã bị nhéo tai đau điếng.

- Áh, chú làm gì vậy??

- Cái con quỷ này, bảo viết thôi mà sao lại kí vào chỗ "Phụ huynh" luôn thế hả??

- Cháu kí hay đưa về cho phụ huynh thì có khác gì nhau nào!

*** ***** *******

Cả trưa không về nhà, tôi nói dối Quân là đến nhà bạn, nhưng thực ra lại ngồi ỳ ở quán coffee. Ai đi qua, thấy tôi chăm chú ghi chép cũng tưởng là chăm học quên cả đói.

Nhìn lại tờ giấy chi chít chữ trước mặt, cảm thấy hài lòng và yên tâm, tôi mới gọi điện cho Hột Mít.

Tôi hẹn Hột Mít ở Coffe Shop gần trường. Con nhỏ kết thúc lớp học thêm là chạy qua liền, thở hổn hển. Nhìn thấy tôi, nó ngồi phịch xuống cái ghế trước mặt, uống một lúc hết cả hai cốc trà trên bàn.

- Bộ mày đang chết khát à? – tôi nhăn nhó nhìn li nước của mình trống không – tao cũng cần được uống nước chứ bộ.

- Cứ thử chạy bộ một quãng xa từ chỗ tao học đến đây dưới cái nắng chang chang cháy da cháy thịt xem – nó nguýt tôi, đoạn với tay lấy cái menu trên bàn.

- Hừ, vừa mới hết mùa đông mà....

Tôi ngó ra bên ngoài. Nói vậy thôi, nhưng đúng là trời đang nắng to. Dù hơi lạnh mùa đông vẫn còn luẩn quẩn, nhưng chỉ cần xuất hiện mặt trời, tất cả lại chìm trong cái nóng như thiêu đốt.

Chẳng biết có phải do trời nóng hay không mà lòng tôi lại cháy râm ran với bao ý định mà nhìn chung thì chẳng

-tốt

-đẹp

-gì

-mấy.

- Hột Mít này, nếu mày tìm được nhược điểm của kẻ thù, mày sẽ làm gì?

Con nhỏ vừa uống nước vừa chớp mắt nhìn tôi, nhưng rồi cũng đặt cái cốc sứ xuống.

- Có nhiều loại kẻ thù, mày nói cụ thể loại nào xem.

- À thì – tôi gãi đầu, cố liên tưởng – kiểu không đội trời chung như mày với thằng em trai ấy.

- Á à – Hột Mít lộ vẻ nham hiểm hiếm thấy – nếu vậy, tao sẽ dùng nhược điểm đó để uy hiếp thằng nhỏ, trói nó vào cột nhà, tát cho nó hai cái rồi trấn lột tiền quà vặt tháng này…

- Thôi được rồi! – tôi nhăn mặt, xua tay. Đúng là không thể so sánh hai thứ kẻ thù một cách khập khiễng như thế được. Dù cái ý nghĩ cột Nguyên vào cột nhà, tát yêu hai bên má và lấy toàn bộ số tiền cũng hay lắm chứ.

- Thế kẻ thù của mày là ai?

- Trần Bình Nguyên.

- Sặc!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!