Sau cơn nôn thốc nôn đến xanh cả mặt, tôi mới nằm yên trên giường, cảm thấy cổ họng như nghẹn lại. May là cô y tá chẳng hỏi gì, vì có hỏi tôi cũng chẳng muốn trả lời.
Tôi tỉnh dậy khi trường học khá im ắng. Chỉ còn một số lớp khối 10 ở lại tự học, còn hầu như tất cả đều đã về. Cô y tá xoay cái nắp bình thủy, rót nước sôi vào cái cốc nhôm đựng trà đã thả sẵn mấy lát gừng. Tôi nằm ngửa để cho sống mũi thẳng, hít một hơi đầy căng mùi thuốc sát trùng, mùi thuốc tây lẩn khuất vị thanh ngọt của trà gừng.
- Cô cho em một li được không?
Cô y tá tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi, cứ ngỡ tôi vẫn còn đang ngủ. Một tay cầm li trà, cô tiến lại gõ lên đầu tôi.
- Cái con nhỏ này, dậy từ lúc nào mà im thin thít vậy hả? Trốn học cả buổi rồi vẫn chưa chịu đi sao?
- Ai da – tôi ngồi dậy, xoa trán – em mới tỉnh. Thấy mùi trà thơm quá, hì hì…
Chẳng cần tôi phải nịch bợ thêm, cô ấy với tay lấy hai cái li giấy chồng lên nhau, đổ trà pha sẵn vào rồi đưa cho tôi.
- Đây! Cầm lấy rồi về đi. Nhớ lấy cặp treo ở móc kia kìa.
Tôi dạ ran rồi ngoan ngoãn dọn đồ như trẻ nít sau khi bị má la. Trước khi đóng cửa, vẫn thấy cô y tá ngồi trầm tư bên cửa sổ. Nắng nhuộm bạc mái tóc dài được tết thành bím to phía sau lưng của cô.
- Nhiên này…
Cô khẽ khàng, khác hẳn cái giọng ra lệnh cho tôi mới đây. Trong âm vực có chút đượm buồn.
- Lúc nãy, Thanh Trúc xuống gửi cặp cho em, nó có hỏi cô tại sao em hay trốn học xuống phòng y tế ngủ như vậy…
Hóa ra Hột Mít cũng lo lắng cho tôi, có điều khi hai đứa ở cạnh nhau chỉ toàn nói mấy chuyện bên lề. Nó không dám hỏi tôi thẳng, vì mỗi lần nó tỏ ra có chuện để nói, tôi lại trừng mắt. Thực tình tôi không muốn tỏ ra dữ dằn thái quá như thế, nhưng tôi chẳng biết cách nào khác để tránh né một câu hỏi.
- Nó nói biết tính em sống thất thường, nhưng nó lại tò mò không biết em có chuyện gì. Con bé lo lắng cho em. Còn cô, cô thấy lo cho cuộc sống sau này của em.
Cô nói mà vẫn quay lưng về phía tôi. Thấy tôi không nói gì, cô quay lại, tìm ánh mắt tôi.
- Em định cứ giấu kín mãi chuyện này sao?
Cô là một trong số hiếm hoi đếm được trên bàn tay biết những chuyện mà tôi không muốn ai biết, ngay cả ba má và Quân. Tất nhiên, việc tiết lộ cho cô cũng bất đắc dĩ, nhưng cái áp lực tôi dành cho cô lại quá lớn.
Không ai muốn giữ cái bí mật ấy cả.
Tôi nhìn sang bên, tránh cái nhìn chất vẫn của cô. Sân trường vẫn còn hơi ẩm. Những chiếc lá phượng li ti còn ẩm bị gió cuốn đi cũng chỉ tung lên được một chút, rồi lại rơi xuống như có lực vô hình kéo lại. Tâm trạng của tôi lúc này cũng thế. Tôi chưa tìm đủ can đảm, cũng như chiếc lá không thể thoát khỏi hơi sương.
- Em có bao giờ nghĩ rằng cô luôn cảm thấy mình giúp em che giấu như thế là không đúng? Thực ra, cô cũng khổ tâm lắm…
Tôi lùi lại về phía sau, để cho cánh cửa tự đóng lại. Hai chữ "xin lỗi" vẫn còn mấp máy trên môi, chẳng biết cô có thấy.
Tôi trở về lớp, rút chìa khóa dự bị ra mở rồi đóng lại như cũ. Còn khối thời gian mới đến giờ cơm, nhưng tôi lại chẳng muốn về nhà. Ngáp ngắn ngáp dài, cuối cùng tôi quyết định viết nốt mấy bản kiểm điểm cho xong nợ.
Quy định thì cũng chỉ có mấy phần đó, nhưng viết đến phần lí do thì "cái tài" văn chương trong người tôi lại trỗi dậy. Ba má mà đọc được chắc cũng chỉ lắc đầu ngán ngẩm "Sao con gái nhà mình toàn bị oan". Có điều, những bản kiểm điểm này mà đã đến tay chú tôi rồi thì chẳng bao giờ phụ huynh có cơ hội được đọc.
Lúc chuông reo tiết cuối thì tôi cũng xong nhiệm vụ. Tôi gõ cửa phòng giáo vụ khi ông chú giám thị đang xếp giấy tờ vào cặp.
- Nhóc con. Giờ này chưa về còn mò mặt xuống đây làm gì?
- Cháu nộp bản kiểm điểm.
Tôi trải mấy tờ giấy kín chữ lên bàn trước con mắt kinh ngạc của ông chú, chỉ rõ cái nào, tội trạng nào, thời gian nào. Con người có xu hướng chỉ ghi nhớ những lời khen, cố quen những lời chê. Thật kính nể khi tôi có thể nhớ tội của mình đến vậy.
- Chậc. Mặt trời mọc nửa đêm.
Mặc kệ lời châm biếm của ông chú, tôi thản nhiên ngồi xuống ghế, bắt chân chữ ngũ.
- Àh, sáng nay cháu đi đâu vậy hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!