Chương 3: Hồng đẹp nào chẳng có gai.

Người khôn phải biết vặt gai hoa hồng.

Nghẹn!

Tôi đấm mạnh vào vùng tim. Hơi thở trở nên khó nhọc. Dường như có quả bóng đang ngày càng căng phồng trong lồng ngực tôi, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Nhưng khi trườn xuống ghế, việc đầu tiên tôi làm không phải là kêu bố mẹ hay Quân, mà là đóng cửa phòng mình và chốt trong lại.

May mà lúc dốc đồ trong túi ra, lọ thuốc thủy tinh cũng theo đó mà trượt ra, lăn về phía mép bàn. Nhưng trong lúc loạng quoạng với tay, tôi làm cái lọ rớt xuống nền, vỡ toang.

Cố gắng vươn tay ra, cuối cùng tôi cũng vớ được mấy viên thuốc gần mình nhất, nhét vội vào miệng rồi nuốt. Khẽ nhắm mắt, tôi nằm ngửa trên sàn nhà, chờ cho thuốc ngấm dần. Trong thời gian ấy, trong đầu tôi đã hình thành bao nhiêu việc cần phải thực hiện.

Cả một ngày chiều liên lạc và nghe ngóng thông tin, nhất là từ thông tấn xã Hột Mít, tôi cũng đưa ra được kết luận: tên con trai ấy 90% là học sinh mới, 10% còn lại là của trí nhớ không xác thực và bản chất của những lời đồn đại. Nhưng tôi nghĩ mình đúng, bởi nếu thực sự có một kẻ đáng chú ý như vậy ở trong trường, tôi không thể không biết.

Hơn nữa trong bữa cơm chiều, Quân đã để lộ những chi tiết vô cùng quý giá.

- Má này – Quân nói khi ba đã xong phần ăn của mình, ra ngoài phòng khách xem TV – nếu gặp lại một người bạn sau 10 năm, má sẽ có cảm giác như thế nào?

Tức thì, tai tôi dỏng lên như tai dơi, hết liếc Quân rồi lại nhìn má vừa gọt lê vừa suy nghĩ đăm chiêu.

- Tất nhiên là rất vui rồi. Xa cách lâu như thế, đâu phải dễ có cơ hội gặp lại?

- Nhưng nếu trước đây mình có quan hệ không tốt với người đó?

- Thì sẽ rất khó để có thể làm bạn lại. Dù vậy, con người không nên giữ tư thù, dĩ hòa vi quý được chừng nào hay chừng ấy.

Má tôi là vậy, luôn sống một cách nhu hòa mềm dẻo. Nhưng đức tính tốt ấy chẳng được truyền cho đứa con nào. Quân khá nóng tính, còn tôi "hình như" hơi vô tâm. Nói thiệt, tôi không thể tự nhận xét bản thân mình một cách chính xác như khi đánh giá người khác, vì óc quan sát có tốt đến mấy, đôi khi tôi vẫn không thể hiểu được chính bản thân mình.

Nghe lời khuyên của má xong, tôi khịt mũi kèm nhún vai, tỏng khi Quân buông đũa.

- Con chẳng hề muốn nối lại mối quan hệ ấy.

Má tôi nhìn đứa con trai vốn chín chắn của mình trả lời kiểu ấu trĩ, khẽ nhíu mày khó hiểu, nhưng rồi bà cũng chẳng nói gì vì bà biết con trai mình có lí do. Bà để phần trái cây cho chúng tôi rồi ra ngoài phòng khách với ba.

Tôi chớp mắt khó hiểu rồi lại giả vờ cắm cúi ăn cơm, thực ra là đang gạt mấy cọng thì là sang một bên. Quân rõ ràng đang nói về anh chàng mới chuyển lớp. Nhưng kiểu nói chuyện của anh thì cứ như hai đã gặp nhau trước đây.

Thật sự có rất nhiều điều để tò mò.

- Ê! – Quân hất hàm khi thấy tôi ngẩng lên – cứ chớp mắt là sao hả?

- Chẳng sao.

Tôi ngó lơ. Ai trong nhà cũng biết hết những đặc điểm lạ của tôi, mà chớp mắt lia lịa khi tò mò và tính toán là một ví dụ. Thế nên khi tôi quay đi chỗ khác chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này", Quân càng quyết định không tha.

- Em đang suy tính gì thế hả?

- Thế anh nghĩ là gì? – tôi đáp lại bằng một câu hỏi khiến ông anh nhất thời chưa đối phó được?

- Không biết thì mới hỏi.

- Không biết thì đừng nói mò em đang suy tính.

Tôi đứng dậy, chuồn lên nhà trước.

Tối hôm ấy, chiến lược cụ thể đã hiện rõ trong đầu tôi. Một: đòi lại cuốn sổ và tìm cách lấp liếm trong trường hợp xấu nhất. Hai: nếu có thể tìm được chút bí mật, tôi có thể uy hiếp cả hắn ta và ông anh yêu quý của mình.

Xem xét lại kế hoạch lần nữa, tôi chỉ có thể thán phục đầu óc tính toán mấy trò vô bổ của mình thật là xuất sắc.

Không quen cách lái xe phía bên tay phải, nhưng Nguyên cũng tìm được điểm đến một cách an toàn. Anh ngước nhìn tòa cao ốc trước mặt, cảm thấy vui vui khi chuẩn bị gặp lại người thân cũ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!