- Nhớ gì?
Mẹ hỏi tôi, còn tôi nhìn bà chăm chú, cố tìm chút vui vẻ trên khuôn mặt kia. Sao mẹ không tỏ ra vui mừng giống như những gì tôi tưởng tượng, sao không giống trong những bộ phim mà tôi thường xem?
Khuôn mặt tôi lúc này hoàn toàn có thể dùng một câu để miêu tả: Đơ như trái bơ, mà còn là trái bơ xanh hẳn hơi. Chẳng hiểu những người mất một phần kí ức đã lâu, bỗng dưng tìm được lại được một ít mà còn bị dội cho gáo nước đá thì cái mặt có giống tôi không nhỉ?
- Nhớ gì? – mẹ hỏi lại tôi. Trông bà nghiêm trọng như thể nếu tôi không trả lời ngay thì bà sẽ lắc tôi mãi cho đến khi rớt chữ ra thì thôi.
- Chuyện.. quá khứ…
- tôi phải chỉ vào tay để mẹ nhớ rằng tôi đang truyền nước – con nhớ được một chút.
Mẹ nhìn tôi, khuôn mặt đầy nghi hoặc.
- Con chẳng biết nữa… Chuyện ngày xưa đi mua kem, bị mẹ cấm.
Tôi nói, mắt nhìn lấm lét như thể mình cũng đang mua kem mà bị cấm. Mẹ nhìn tôi một hồi, nhất thời không biết nói sao. Bà mong chờ một câu trả lời hơn thế, nhưng lại không biết rằng chính cái vẻ mong chờ của bà đã khiến tôi không dám nói hết ra.
- Thế thôi à?
- Thế thôi ạ.
Tôi trả lời và ngó lơ chỗ khác, nhận ra việc tôi nói chỉ nhớ được có chút ít mà khuôn mặt mẹ giãn hẳn ra, tôi cũng chẳng biết nên vui hay buồn. Nghĩ thế nào tôi lại hỏi.
- À, hình như hồi nhỏ con có quen một người tên là Bình Nguyên phải không mẹ?
Tôi nhìn biểu hiện khuôn mặt mẹ, cảm tưởng như gần đây vừa có tiếng nổ lớn khiến cho bà phải bàng hoàng thế kia.
Mẹ mở to mắt nhìn tôi. Có vẻ bà đã bị câu nói của tôi làm cho không thể cười được nữa.
- Con nhớ được người đó à? Trong hoàn cảnh nào?
- Không rõ nữa, chỉ biết hồi nhỏ anh ta mua kem cho con.
Trong hiện tại có thể tôi và Nguyên đã thân hơn thế, nhưng trong quá khứ thì chỉ đến thế mà thôi.
- Thế rồi gì nữa?
Tất nhiên là còn cái cảm giác rất thân thuộc mà tôi không cắt nghĩa nổi khi nhìn thấy Nguyên trong kí ức và Nguyên của bây giờ. Thế nhưng tôi không thể nào nói ra được.
Tôi lắc đầu. Biết mẹ tra khảo kĩ như thế này tôi đã không nói, chỉ vì muốn biết chút chuyện quá khứ nên mới nói với mẹ, ai ngờ biểu cảm của bà làm tôi chẳng thể hỏi gì thêm.
- Mẹ, sao chẳng có ai nhắc cho con nhớ về chuyện quá khứ?
- Bác sĩ nói điều đó không cần thiết. Mà con cũng có bao giờ thắc mắc đâu.
Đúng là tôi chẳng bao giờ thắc mắc, nhưng điều đó đâu có nghĩa là tôi không muốn biết đâu chứ. Nếu tôi không biết quá khứ của mình có những chuyện hay ho gì thì làm sao mà thắc mắc. Xem phim, đọc truyện nhiều, tôi nghĩ chuyện ngày xưa của mình chắc cũng chỉ li kì như trong đấy là cùng, ai ngờ bây giờ phải hổi hận.
- Nguyên ấy…
Chẳng hiểu tại sao khi tôi vừa nhắc đến Nguyên, mẹ đã quay đi hướng khác như thể không muốn nghe. Bà chỉnh lại gối, đỡ tôi nằm xuống.
- Con còn yếu, nằm nghỉ đi, đừng hỏi han nhiều.
Tôi biết mẹ lo cho tôi một phần mà không muốn trả lời câu hỏi của tôi thì chín phần. Nhưng biết làm sao được, bà là người đã quyết cái gì thì sẽ không thay đổi. Thế nên chỉ cần tôi vừa nhắm mắt, mẹ đã bỏ ra ngoài.
….
Trời bỗng đổ mưa nhìn thật buồn. Nguyên đứng tựa vào cột bê tông, ngẵm những hạt mưa văng tung toé trên mấy chiếc lá hồng môn cạnh đó. Bà Tuyết đến đứng ngay bên cạnh. Anh biết, nhưng không nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!