Mấy ngày qua sức khoẻ giảm sút rõ rệt, có lẽ do tôi thiếu ngủ và tinh thần không được thoải mái. Còn vì sao thì tôi cũng chẳng mấy quan tâm, chỉ muốn cái cảm giác tức tức trong lồng ngực, thi thoảng lại nhói lên từng đợt không cần thiết này nhanh chóng qua mau.
Dù quãng đường đi bộ không hề ngắn nhưng tôi và Quân đến trường vẫn sớm, mới chỉ có lèo tèo vài học sinh trực nhật hoặc không
-ngủ
-được, rảnh rỗi lên trường ngắm lá bàng rơi.
Tôi thì không trực nhật, cũng không hẳn là rảnh rỗi. Nhưng có lẽ định mệnh của tôi là thế, phải đến trường sớm để đón nhận chuyện hay xảy ra.
Lúc tôi và Quân còn chục bước nữa là đến trường thì thấy chiếc SUV đen đã nằm ngay ngắn trước cổng. Cánh cửa bên trái mở. Thân hình cao lớn quen thuộc trong áo sơ mi trắng, quần tây đen bước xuống khỏi xe. Gió thổi làm mái tóc của anh khẽ xoà trong gió. Anh dừng hồi lâu, tay đặt hờ lên cửa xe, chưa có ý định đóng lại mà còn quan sát xung quanh với phong thái khá lãng tử.
Nhìn thấy hình ảnh vừa lạ lẫm vừa quen thuộc của anh, tôi cảm thấy lồng ngực mình như thắt lại. Cơn nhói lại ập đến đột ngột. Có cái gì đó muốn dâng trào nhưng không thể…
Nhẹ nhàng quá, bình yên quá. Đến giờ tôi mới biết Bình Nguyên có vẻ bình thản đáng mến như thế này, khiến cho những gì xấu xa về anh mà tôi đã vẽ ra nhẹ nhàng bị gió cuốn đi như lá mùa thu heo hắt. Tôi biết là mình yêu cái dáng vẻ này của anh, chỉ là bấy lâu nay không thể lên tiếng thừa nhận, vì kì thực Nguyên không cho tôi có cơ hội làm điều đó.
Tôi thực sự muốn tiến đến, nhưng bước chân cứng lại vì quyết tâm trong lòng không đủ. Lúc tôi hít một hơi dài, mặc tất cả để tiến lên thì bên cạnh, Quân lại nắm chặt lấy tay tôi.
Tôi không nhìn Quân, nhưng lại hiểu anh muốn nói gì. Có lẽ anh đúng, nên cái nắm tay kia đã khiến bao quyết tâm cóp nhặt trước đó của tôi tan thành mây khói. Tôi cứ đứng đó, nhìn trân trân vào khoảng không phía sau Nguyên vì kì thực tôi không thể nhìn vào anh, nhìn vào đôi mắt nâu sẫm kia. Tôi biết Nguyên đang hướng về phía mình, ánh mắt anh đang xoáy vào bàn tay Quân nắm chặt tay tôi.
Cảm xúc lúc này vừa rõ ràng vừa hỗn độn, thật khó để nắm bắt. Tôi bị nó khiến cho u mê, không biết phải hành động tiếp theo ra sao, cũng không thể suy nghĩ được gì, như thể lý trí và tình cảm đang đánh nhau kịch liệt xem ai sẽ là kẻ thắng.
Thế rồi tôi nhìn vào đôi mắt kia, và ngay lập tức bị hút hồn. Không chỉ đơn thuần là ánh mắt mọi khi Nguyên nhìn tôi – có cái gì đó hơn thế mà tôi không tài nào cắt nghĩa được, chỉ biết trong ánh mắt ấy ngoài chờ mong tha thiết còn có một áp lực mạnh mẽ khiến dây thần kinh trí óc của tôi như căng lên. Và trong lúc để cảm xúc lấn át, tôi đã giật tay mình ra.
Tất nhiên cú giật ấy khá nhẹ, không đủ để thoát khỏi bàn tay Quân nhưng đủ để anh phải nhìn tôi với ánh mắt khác. Quân thả tay tôi ra ngay tức khắc, nhưng lại đẩy tôi lùi lại một bước để tiến lên phía trước – giống như hồi thơ bé anh hay bảo tôi đứng ra sau để được che chở. Nhưng Quân không che chở cho tôi, anh đến chỗ Nguyên, nói câu gì đó. Hai người nhìn nhau rất lâu, cơ hồ người này chỉ cần nhìn ánh mắt cũng đủ hiểu người kia đang nghĩ gì.
Cuối cùng Quân bỏ vào trường trước.
Tôi nhìn theo hướng anh đi, chưa kịp hỏi tại sao thì Nguyên đã bước đến trước. Anh khẽ cười – nụ cười vui vẻ sau những ngày tháng nhuốm đầy mệt mỏi. Tôi thì không thể cười với anh như thế trong khi chưa cắt nghĩa được cảm xúc lúc này của mình.
- An Nhiên…
Anh gọi tên tôi nhẹ nhàng như gió thoảng, đủ để tôi cảm nhận được sự ấm áp trong đó.
- Lại đây nào…
Nguyên chìa tay ra khiến tôi ngập ngừng. Cách làm này có gì đó hơi lạ và không giống anh mọi khi, nhưng tôi vẫn cảm thấy thân thuộc.
Một mặt tôi muốn tiến đến chỗ anh, mặt khác lại ngập ngừng. Sự níu kéo vô hình kia khiến tôi cảm thấy mình thật yếu đuối.
Đây là cảm giác gì? Rung động ư? Trước Nguyên?
Bất giác tôi lùi lại. Hành động này không chỉ khiến cho Nguyên mà cả bản thân tôi cũng thấy ngạc nhiên. Thực sự trong một khoảnh khắc trước đó, tôi đã nghĩ mình sẽ đến bên Nguyên rồi. Vậy mà khi anh lại gần, tôi lại thấy sợ.
Sợ một cái gì đó mà bản thân không lý giải nổi.
- An Nhiên? – Nguyên hơi nhíu mày nhìn tôi trong khi giọng nói của anh vẫn chứng tỏ được sự kiên nhẫn.
Tôi cứ lùi dần như thế, dù anh không tiến thêm bước nào.
- Nguyên này… anh…
- An Nhiên, khoan đã, đừng lùi nữa.
Nguyên ngắt lời tôi. Anh bước lên vài bước. Điều này chỉ càng khiến tôi lùi lại nhanh hơn.
- Anh có thể trả lời vì sao…
- An Nhiên!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!