Trên đường về tôi tự mua ình một cây kem, vừa đi vừa liếm mút giữa trời nắng chang chang. Phố xá đông đúc như thế này, cũng thật khó để bắt được một chuyến xe bus không quá đông. Mà nếu xe đông, tôi không thể mang kem lên xe được, vừa dễ rơi vừa thu hút sự chú ý của nhiều người.
Tình cờ làm sao, con đường này là con đường mà hằng ngày tôi tan học về nhà, thế nên vừa thấy bóng người mặc áo thể thao số 4 tôi đã biết ngay đó là Quân. Anh đang dừng lại sạp báo, xem xét gì đó rất kinh. Ngay lập tức tôi nép vào bảng hiệu của một cửa hàng để tránh bị anh bắt gặp. Lạ một cái là phía trước tôi cũng có một cô gái mặc váy vàng nép vào bảng hiệu của cửa hàng phía trên.
Bộ đồ vừa chói vừa nữ tính thế kia, kèm cái băng đô sến súa màu xanh lam trên đầu, suýt nữa thì tôi đã không nhận ra đó là người quen.
- Thiên…
Tôi chưa kịp gọi hết tên thì cô nhóc đã tiến lên phía trước, không thể nào nghe tôi gọi được nữa. Nhìn lên phía trên, tôi nhận ra Quân vừa tính tiền tờ báo của mình xong. Hoá ra Thiên Phú đang theo dõi anh trai tôi, còn tôi thì đang theo dõi cả hai người bọn họ.
Phát hiện ra sự thật này thì cây kem của tôi đã chảy tè le. Không còn cách nào khác, tôi tọng hết vào miệng rồi đuổi theo hai người. Có vẻ như Quân không nhận ra có người bám theo mình, Thiên Phú lại càng không. Tôi hí hửng vừa đi vừa cười mà không hiểu mình đi theo cả hai để làm gì. Con nhỏ Thiên Phú kia, lừa tôi chưa đủ giờ định chuyển mục tiêu sang Quân chắc?
Lần này tôi phải bắt quả tang nó tại trận mới được.
Nghĩ thế nên bất chấp cái nắng chang chang trên đầu, tôi không bỏ sót bất kì động tĩnh nào của Quân và Thiên Phú. Ông anh tôi thì không nói làm gì, vừa đi vừa cắm cúi đọc báo như thể không có thời gian, chưa đâm phải cột điện là may lắm rồi. Con nhỏ Thiên Phú, chỉ có đi theo mà nhìn người ta thôi cũng vấp thùng rác mấy lần. Tôi mà là nó thì đã không thèm mặc váy làm chi.
Bình thường quần Jean, áo thun, mũ lưỡi trai như khi đi chọc tôi thì có phải là gọn biết bao nhiêu không?
Mải ngó nghiêng, mải xét đoán lung tung nên suýt nữa là tôi cũng bước nhầm vào lỗ cống trên vỉa hè, may mà nhìn thấy kịp thời.
Quân dừng lại bên cột đèn giao thông. Có vẻ như anh đang định sang đường để về nhà. Thiên Phú thấy thế thì cũng dừng lại, nép đại vào một cửa hàng nào đó phía sau.
Nói thật là nhìn nó trong bộ dạng nữ tính này tôi thấy không quen mắt. Lúc Thiên Phú đang lẩm nhẩm gì đó, tôi thừa cơ lại gần nó, định bụng thám thính xem nó nói gì. Ai ngờ…
- Hai cái con nhỏ này! Đứng trước cửa hàng người ta thế này làm sao mà buôn bán?
- Ơ cháu…
Thiên Phú định tranh cãi gì đó, nhưng rồi nhận ra điểm lạ trong câu nói của chủ cửa hàng nên quay ngoắt lại, nhanh đến độ tôi không kịp chuồn đi.
- Chị làm gì ở đây?
- Thế em làm gì ở đây?
- Em…
Nó nhìn tôi rồi quay sang bà chủ quán cơ hồ sắp bốc khói trên đầu, quyết định khoan giải thích mà kéo tôi ra khỏi quán. Lúc hai đứa đến gần cột đèn giao thông thì nhận ra Quân đã biến mất từ lúc nào.
- Đâu mất rồi?
tôi và nó không cùng hẹn mà hỏi. Tôi quay sang Thiên Phú, lườm nó một cái.
- Nhóc theo dõi Quân làm gì?
Nó cũng không vừa, rõ ràng bị tôi phát hiện mà vẫn bình tĩnh vặn lại.
- Thế chị đi theo em làm gì? Không phải có ý đồ xấu gì đó chứ?
Tôi thực sự chỉ muốn đánh nó một cái nổ đom đóm mắt mà thôi. Nếu có ý đồ xấu xa thì phải là nó chứ sao lại là tôi? Bản cô nương đây chỉ vô tình bắt gặp mà đi theo.
Thực ra Thiên Phú vốn không để tâm đến cuộc hội thoại đang diễn ra lúc này vì mắt nó còn bận láo liên xem Quân ở đâu. Càng ngày càng mờ ám.
- Em không phải có ý đồ xấu đấy chứ? Lần trước là tán chị, giờ định đi tán Quân phải không?
Tôi chỉ là vui miệng mà nói, ai ngờ Thiên Phú lại bị cho câu nói của tôi làm cho lúng túng đến đỏ bừng mặt. Nó đảo mắt một vòng, hệt như tôi khi tìm cách lấp liếm điều gì đó.
- Chị đừng có phán bừa. Em chỉ là…
- Ha! Em thích Quân. Cũng phải, anh trai mình đâu phải hạng xoàng. Nếu thế thì…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!