Bụng đói cồn cào nên tôi đành phải mua một cái bánh kẹp trước khi bắt xe bus. Trời nắng, bánh mì dai nhách, ăn xong nửa cái thì khát khô cả cổ. Cuối cùng khi đến được địa chỉ cần tìm, trông tôi hết sức thảm thương.
Trong người hơi mệt, tôi cứ nghĩ do ăn uống không điều độ và nhiệt độ bên ngoài quá nóng mà không nghĩ ra là do quên uống thuốc. Từ hôm đi tái khám về, vì "tình cảm một thời" với Thế Vĩnh mà lần nào ăn cơm xong tôi cũng cố gắng nốc một rừng thuốc mà anh đã kê đơn. Có điều hôm nay quên mang theo khi soạn sách vở. Nhưng chẳng nhẽ mới quên uống thuốc có hai bữa mà đã cảm thấy bất thường?
Tôi vươn vai, vặn mình một cái rồi tự nhủ nếu quên đi mệt thì sẽ không thấy mệt nữa rồi ung dung bước vào.
Cái ông chú viện kiểm sát này chỉ ghi cho tôi mỗi cái địa chỉ, làm người ta tìm đến nơi rồi lại không biết đường nào mà lần. Nơi công sở đứng đắn trang nghiêm này trông ai cũng bận rộn, khiến tôi phải khó khăn lắm mới khèo tay được một chị xinh gái.
- Chị ơi, em muốn gặp chú Việt Huy thì phải đi đâu ạ?
- Chú Việt Huy? – chị gái nhíu mày một hồi, tôi mới nhận ra chị ta đang thắc mắc điều gì.
- À, ý em là anh Việt Huy phụ trách về các công ty vừa và nhỏ đó chị. Em là em gái anh ấy.
An Nhiên ơi là An Nhiên, có ai hỏi đâu mà bồi thêm câu "là em gái" chi vậy!!
Nhưng hình như hai chữ "em gái" kia đã có tác dụng. Vừa nghe tôi tự giới thiệu như vậy, chị ấy liền niềm nở chỉ chỗ cho tôi, còn không quên khen tôi sao mà xinh gái thế, thật giống anh trai.
Có lẽ chị ấy muốn nói anh em nhà tôi đều có vẻ đẹp riêng, nhưng tôi nghe xong thì lại cho rằng chị ấy muốn nói Việt Huy xinh gái, làm tôi khoái trá không nhịn được cười.
Lúc tôi đến phòng của Việt Huy thì thấy một cô gái khác đứng ngấp nghé ở cửa với ly cà phê còn bốc khói trên tay. Nhìn sơ qua tôi có thể đoán chị gái này mới đi làm không lâu, vẫn còn bị trưng dụng làm chân sai vặt. Thấy tôi tiến lại, chị ấy nhanh nhảu hỏi.
- Em là…
- Em gái của anh Huy. Em đến tìm anh ấy.
Một lần nữa trong ngày tôi lại nói dối không chớp mắt, khổ nỗi là lần nào cũng có hiệu quả ngoài mong đợi. Chị gái kia nghe tôi nói vậy thì thở phào.
- May quá, em mang cái này vào cho anh ấy giúp chị nhé.
Nói rồi đưa li cà phê đá mua sẵn cho tôi kèm một tiếng cảm ơn, sau đó thì chị ấy đi mất hút như thể sợ tôi đổi ý.
Tôi nhìn cái li, trong đầu nhất thời mở "Hội nghị Diên Hồng": uống hay không uống. Uống thì nhục, mà không uống thì khát chịu không nổi.
Cuối cùng tôi đành nuốt nước miếng khan.
Chỉ đến khi ghé sát vào cửa, tôi mới nhận ra nguyên nhân khiến cho chị gái kia sợ hãi đến vậy. Trong phòng làm việc, ngoài ông chú Việt Huy ra thì còn một người nữa ngồi đối diện. Anh chàng này trông có vẻ lép vế hơn, bằng chứng là trong khi Việt Huy đang "phùng mang trợn má" – chắc là quát tháo gì đó – thì anh chàng kia chỉ cúi đầu mà lắng nghe, bộ dạng hết sức tội nghiệp.
Tôi chép miệng. Bình thường gặp gỡ như người chỉ quen biết chút xíu nên không có cơ hội được thấy mặt này của ông chú Viện kiểm sát. Đúng là không thể đánh giá con người ta qua vẻ bề ngoài được.
Tôi cũng chỉ là muốn giúp anh chàng kia một chút nên mới mở cửa bước vào, mong là Việt Huy sẽ mất hứng mà thôi sỉ vả anh chàng kia. Ai ngờ lúc mở cửa không xem tử vi, trước đó cũng chẳng để ý đã bước chân nào ra khỏi nhà, thế là "ăn" ngay tập tài liệu vào giữa trán.
Cú ném này của ông chú Viện kiểm sát không chỉ chính xác mà còn vận lực rất tốt, khiến cho tôi choáng váng đầu óc, cả người lảo đảo phải dựa vào bên tường.
- An Nhiên?
An Nhiên cái đầu anh. Nói câu xin lỗi trước thì chết ngay à.
- Ha.. Chào chú.
Tôi cầm ngay ngắn lại ly cà phê, cố gắng cười giả lả, tay kia xoa trán loạn xạ. Anh chàng ngồi cúi mặt lúc nãy quay lại nhìn tôi với vẻ lạ lẫm, đồng thời kín đáo khẽ cười tôi một cái. Việt Huy thì đứng trơ một chỗ, dường như vẫn còn đang "tiêu hoá" việc tôi đột ngột xuất hiện. Nhưng cánh tay anh ta giơ ra như thế là sao? Nếu muốn đỡ tôi thì phải nhanh tay một chút chứ, đằng này giơ tay ra như muốn đỡ, nhưng lại dậm chân tại chỗ như thế kia thì được ích gì.
Cố giấu đi vẻ mặt bất mãn, tôi đặt tách cà phê lên bàn.
- Có vẻ như tôi đến không đúng lúc. Tôi sẽ đợi chú… à không, đợi anh ở bên ngoài.
Lúc tôi xoay lưng vừa định đi thì Việt Huy lên tiếng "Không cần đâu" rất rõ ràng, đồng thời xếp lại tài liệu trên bàn, đưa cho anh chàng trước mặt.
- Cậu về điều tra lại đi, sau đó báo cáo cho tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!