Chương 25: Nỗi nhớ là thứ mà ta có thể che giấu mọi người ngoại trừ bản thân mình

Thiên Phú ngồi khoanh chân trên ghế bành, nhìn Nguyên làm việc chán chê lại mò đồ trên kệ, khi chẳng còn gì đi mò thì lục sách, cho đến khi tìm được cuốn sổ ghi chép của anh có kẹp tấm hình ba đứa trẻ hồi nhỏ thì nó bực bội đứng dậy.

- Anh có thể nói cho em một lý do được không?

- Lý do gì? – Nguyên hỏi mà không ngẩng lên.

- Tại sao anh không đi học.

- Vì nhiều việc.

- Tại sao lại có vẻ trầm tư bất thường như thế?

- Vì mệt mỏi.

- Vậy tại sao không gặp An Nhiên nữa?

Lần này thì Nguyên không trả lời. Nếu để ý kĩ có thể thấy anh hơi mím môi, sắc mặt bình thản nhưng bên trong có lẽ không được như vậy.

Thiên Phú đập mạnh tay lên bàn, bắt Nguyên phải chú ý vào mình.

- Anh làm thế là sao? Lúc em cố tình chia rẽ hai người thì chẳng được, em vừa có ý định ủng hộ thì anh không thèm quan tâm đến chị ta nữa, có phải là cố tình chọc tức anh không.

- Nếu em nghĩ như vậy – Nguyên nhún vai – đó hoàn toàn có thể là một lý do hợp lý.

- Anh…

- Thiên Phú bị Nguyên làm cho tức không nói nên lời – Anh không thể bỏ giữa chừng dự định của mình như thế được. Không giống anh trai mà em biết.

- Chỉ cần em chưa nói những gì không cần nói với An Nhiên thì chuyện này cũng chẳng có gì to tát. Anh không làm phiền cô ấy nữa.

Nguyên ném bút lên bàn rồi ngả người ra ghế, hai tay gác sau gáy, mắt nhắm nghiền. Thiên Phú nhìn anh, không hiểu chuyện "không cần nói" có phải là việc anh về tìm chị ấy hay không, nếu thế thì rất có thể là nó đã làm lộ bí mật rồi. Chỉ hy vọng An Nhiên đủ ngốc để không nhận ra và đủ thờ ơ để không tìm hiểu.

….

Mắt nhắm nghiền, tâm trí cố thư giãn một tí, nhưng tất cả trong đầu Nguyên lúc này chỉ có cuộc điện thoại bị gián đoạn giữa chừng lúc nãy. Nếu không nhầm thì trước khi mất tín hiệu, anh còn nghe tiếng động chạm mạnh. Chắc là điện thoại bị em ném mất rồi.

Nguyên cười buồn, vì nghĩ rằng phải khó khăn lắm mới làm khuôn miệng xinh xắn kia cười lại, giờ chính anh lại khiến An Nhiên phải buồn.

Nhưng nếu không như vậy thì đâu còn cách nào khác?

* ** ** *

Đã lỡ gây náo động trên xe bus, tôi không thể ở lại lâu, cuối cùng cũng tranh thủ lúc đông người lên mà chuồn xuống để tránh ánh mắt thị phi. Người đời chê trách đứa phá của là tôi đã đành, nếu biết chiếc điện thoại đó là tôi được tặng chắc còn sỉ vả tôi thậm tệ hơn. Mà tôi cũng không phải là đứa giỏi giữ mồm dữ miệng gì cho cam. Thôi thì trước khi cái miệng hại cái thân, lánh đi vẫn là tốt nhất.

Trên đường lang thang thế nào lại gặp đúng cửa hàng bán đồ công sở mà hôm trước đã ghé vào. Tôi đẩy cửa bước vào, định bụng sẽ xem một lát giết thời gian, ai ngờ lại bị chị gái bán hàng mặc váy công sở ngắn trên đầu gối nhận ra, khoác tay kéo đi một vòng.

- Lần này em định mua quà tặng ai nữa?

- …

- Gần đây cửa hàng mới nhập thêm một số mẫu áo sơ mi cách điệu, nhìn vẫn rất đoan trang đứng đắn, em chưa đi làm nhưng mặc đi học cũng không sao.

- …

- Phía này là quần tây cho nam…

Chị gái quảng cáo thì cũng vừa vừa thôi chứ. Tôi mặc mấy kiểu áo sơ mi cách điệu mà vẫn "đoan trang đứng đắn" này lên trường để thiên hạ nó cười vào mặt cho à? Mà đang giới thiệu đồ cho tôi, lại dẫn sang hàng đồ nam làm gì?

- Em có thích mấy mẫu carvat mới này không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!