Chương 24: “Rời bỏ em là điều khó khăn nhất mà anh không nghĩ mình sẽ làm được”

Ngân Khánh trở về căn hộ của mình lúc đã qua ngày mới. Vẫn là sự mệt mỏi như mọi khi, nhưng hôm nay nhà hàng phải tiếp đoàn khách từ tỉnh khác đến khiến chị có phần buồn ngủ hơn mọi ngày. Chiếc váy dài đến chân sau hơn mười mấy tiếng liên tiếp sử dụng bỗng dưng mất đi hẳn sự tinh tế trong mắt người mặc, thậm chí còn trở nên vướng víu khiến Ngân Khánh chỉ muốn tháo phắt ra khỏi người.

Chị bước vào phòng, tay bật điện, tay lần tìm khoá kéo, mắt nhắm mắt mở suýt nữa không nhận ra có người vừa nhổm dậy nhìn mình.

- Ôi trời! Cậu làm chị đứng tim chết mất!

Nguyên nhổm dậy nhìn rồi lại ngả người trở lại ghế, bộ dạng cũng mệt mỏi không kém.

- Chị cũng suýt nữa làm em đứng tim kia kìa.

Ngân Khánh nghe nói vậy vội vàng bỏ tay ra khỏi khoá chưa kịp kéo, khẽ mỉm cười. Chị xếp giày lên kệ rồi vào bếp, rót hai cốc nước lọc.

- Sao em vào được đây?

Nguyên đón cốc nước từ tay Khánh, uống hết một hơi.

- Em bấm bừa ngày sinh của mình vào bảng điều khiển, ai ngờ cửa mở ra – anh cười cười.

- Không phải em theo dõi chị đấy chứ… Làm sao biết được mật mã.

- Tại chị dễ đoán quá mà thôi – Nguyên đã ngả mình xuống ghế dài, mắt nhắm nghiền đầy mệt mỏi.

- Em mới dễ đoán. Nhìn qua là biết ngay lại bị chuyện tình cảm nó hại cho tả tơi như thế.

Ngân Khánh tiến về phía bếp, cất hai cái ly xong lại mở tủ lạnh nhìn một lượt, trong đầu nhẩm tính xem chỗ đồ ăn tươi sống này có thể làm được món gì vừa gọn nhẹ vừa dễ ăn.

Nghe Ngân Khánh nói mình dễ đoán, Nguyên không thể không nhìn lại bộ dạng của mình, cuối cùng quay đầu nhìn chị một cái.

- Chị nói xem, thời đại nào rồi mà phụ huynh còn xen vào chuyện tình cả của con cái?

- Nếu em là mối nguy hiểm cho con cái người ta, đương nhiên phải can thiệp.

- Em là mối nguy hiểm?

- Nghĩ thử xem.

Ngân Khánh thả hành vào chảo dầu nóng. Tiếng "xèo xèo" vang lên xoá tan cái bầu không khí yên ắng vốn có của căn hộ. Đã lâu rồi Khánh không tự mình vào bếp nên nơi đây cũng chẳng hề có cái vẻ ấm cúng như đáng lẽ phải thế. Nguyên thì chẳng đời nào nấu ăn, nên tiếng nấu nướng luôn khiến cậu liên tưởng đến hình ảnh gia đình.

Lần đầu bước vào nhà An Nhiên, anh cũng nghĩ "ấm cúng thật". Nếu hoàn cảnh hôm đó không oái oăm, nhất định ấn tượng khi bước vào căn nhà đó của anh sẽ không quá tệ đến như vậy.

* ** ** **

Lúc đưa An Nhiên về từ trường sau cái lần rớt xuống hồ bơi ấy, cô vẫn còn ngủ rất say. Đôi mắt nhắm nghiền tưởng chừng như cánh hoa quỳnh khép lại vào ban ngày kia khiến anh có cảm tưởng không dễ gì để gọi cô dậy. Mà phá tan một giấc ngủ êm ái cũng không phải là điều anh muốn làm. Nghĩ đi nghĩ lại, Nguyên quyết định bước ra ngoài, mở cửa bên ghế ngồi của An Nhiên, bế cô xuống.

Lúc anh vòng tay qua sau lưng An Nhiên, cô khẽ nghiêng đầu về phía anh, để lộ một vết sẹo dài ẩn trong tóc phía sau thái dương bên trái. Hoàn cảnh lúc đó không cho phép Nguyên suy nghĩ nhiều, anh chỉ muốn tìm cách để đưa cô vào nhà an toàn mà không bị ai phát hiện. Vừa đóng cửa và quay lưng lại, chưa biết sẽ vào nhà bằng cách nào thì đã có người sẵn sàng mở cửa giúp anh.

Nguyên không biết lúc đó mình có ước người mở cửa kia đừng là mẹ An Nhiên hay không. Chỉ biết anh đã nhìn bà bằng con mắt thoáng ngạc nhiên, còn bà thì hoàn toàn choáng khi nhìn thấy anh bế con gái mình trong trạng thái say ngủ, đôi mắt nghiêm nghị kia chẳng biết là bực mình hay giận dữ.

- Cháu chào bác.

Thật may là Nguyên vẫn còn đủ bình tĩnh để giữ phép lịch sự tối thiểu. Bà Tuyết khẽ gật đầu, không nói gì mà mở sẵn cửa để anh bế An Nhiên vào nhà, chỉ đường cho anh đưa cô lên tận phòng. Đến khi An Nhiên say ngủ đã nằm ngay ngắn trên giường, bà Tuyết mới khẽ đập tay lên vai anh, ra hiệu xuống dưới nhà đợi trước.

Nguyên bước trên cầu thang, khẽ mỉm cười khi nghĩ rằng hằng ngày An Nhiên cũng bước đi trên cầu thang này, tay khẽ lướt thanh vịn bóng loáng. Dù tình huống lúc này không ổn lắm, nhưng anh vẫn thấy có một chút niềm vui khi tiếp cận vào cuộc sống hằng ngày của cô.

Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ?

Nguyên ngồi ở phòng khách, đưa mắt lướt một lượt những thứ trưng bày trên tủ kính trước mặt. Có rất nhiều kỉ niệm chương của gia đình, của hai anh em, ảnh của Nguyên và Quân cũng rất nhiều. Nhưng tất cả đều có một đặc điểm chung: tuổi thọ chỉ tầm mười năm trở lại đây, không hơn. Dường như quãng thời gian trước đó đã bị xoá đi bằng một nét tẩy.

Dường như quãng thời gian có anh đã bị gạt ra khỏi căn nhà này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!