Chẳng biết bao nhiêu thời gian trôi qua, chỉ biết khi bị đánh thức bởi tiếng gỡ cửa, chỗ khoé mắt đã khô cứng từ khi nào. Mồ hôi đầm đìa sau lưng, người nóng bừng khiến tôi chỉ muốn lao thẳng xuống hồ bơi.
- Nhiên này..
Nghe mẹ gọi, tôi hắng giọng để thông cổ rồi cố trả lời thật to.
- Dạ, mẹ gọi con ạ?
- Có bạn đến tìm con này..
Hột Mít ư? Tôi nhớ nó vừa đến tìm hồi sáng vừa than trời than đất cơ mà? Chẳng lẽ con nhỏ này lại rảnh rỗi đến độ thăm tôi hai lần trong một ngày.
Đúng là tôi cô đơn đã lâu, nên suy nghĩ cũng hạn hẹp. Nhắc đến bạn thì chỉ nghĩ được đến con nhỏ Hột Mít là cùng, còn bói cũng không ra một đứa nào khác có thể gọi là bạn. Vậy mà người đứng sau cánh cửa kia lại khiến tôi suýt bật ngửa. Vẫn là khuôn mặt thon gọn, nước da trắng bóc, mái tóc ngắn ngang vai và nụ cười trẻ con kia, nhưng khi mặc váy và cài băng đô thì người ta sẽ thấy đó là cô gái chứ không phải cậu nhóc đã thề sống thề chết rằng cậu ta thích mình.
Mặc dù vẫn còn giận Thiên Phú – giận lắm ấy chứ, sau khi đã bị nó lừa đau như thế
- nhưng thấy nó trong bộ dạng đáng yêu này, tôi không thể không ngạc nhiên đến nỗi há hốc. Và trong khi tôi còn đang há miệng như vậy, Thiên Phú đã cúi chào mẹ tôi lễ phép trước khi bước vào phòng và đóng cửa lại (rất cẩn thận là đằng khác).
Bất giác tôi ngồi xịch lại gần đầu giường, thu vén chăn gối xung quanh để… thủ thế. Dù biết Thiên Phú không cố ý đẩy mình xuống nước, nhưng tôi vẫn có cảm tưởng nó là đứa con gái không hề đơn giản tí nào. Có ai lại đi giả trai để tán tỉnh người khác đâu cơ chứ. Nếu đầu óc không có vấn đề thì cũng là…
- Em xin lỗi chị.
Trước mặt tôi, Thiên Phú cúi gập người đầy lễ phép để xin lỗi. Lần nữa nó lại khiến tôi ngạc nhiên.
- Em làm gì vậy?
- Em đến để xin lỗi chị… về tất cả những chuyện đã xảy ra – nó nói mà vẫn giữ nguyên tư thế cúi gập người, và có vẻ sẽ không định đứng thẳng dậy nếu tôi không đồng ý.
Mà tôi cũng không có ý định để nó đứng thẳng nhanh như thế, ít nhất cũng phải trả thù đã chứ !
- "Những chuyện đã xảy ra"? – tôi cố tình kéo dài giọng, và cảm thấy khoái chí khi thấy Phú nắm tay chặt lại, chẳng biết nó có đang chửi thầm không mà tôi nổi điên… ắt xì lia lịa, mất hết vẻ uy phong trong câu nói trước đó.
- Chuyện em giả trai tiếp cận chị, cả chuyện đã phá đám chị và Nguyên, và chuyện để chị rớt xuống nước, dù em không cố ý… và cũng không
-ngờ
-là
-chị
-biết
-bơi.
Mấy chữ cuối nhả ra từ từ, nghe có ý trách móc hơn là kể lể. Bấy giờ tôi mới để ý cố bé bị nghẹt mũi, chắc cũng cảm cúm giống tôi.
Em… không cần phải cúi thế đâu.
Tôi cũng hiểu cảm giác mang bệnh trong người khổ thế nào chứ bộ… ắt xì!
- Nhưng chị đã tha thứ cho em chưa?
- Chưa, sao?
- Thế thì em sẽ cúi thế này cho đến khi chị đồng ý mới thôi.
Ái dà, nghe như thể tôi là người bị ép buộc chứ không phải nó.
"Vậy thì em cứ đứng thế đi" – tôi đã định nói thế rồi ấy chứ, nhưng lại thương thương nó. Dù sao Thiên Phú cũng là một cô bé chứ đâu phải thằng nhóc choai choai không biết ngượng là gì như trước kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!