Chương 22: Espresso 3 shots

Cơ hồ sau đó lâu lắm tôi mới mở mắt dậy, thấy mình đang nằm ngay ngắn trên giường, nhưng căn phòng trước mặt chẳng "ngay ngắn" tí nào, cứ quay mòng mòng.

Mà cũng có thể do ánh đèn ngủ dìu dịu kia làm tôi ảo giác. Bình thường ngủ tôi đều tắt điện tối thui, có bao giờ xài đến cái đèn này đâu.

Cảm thấy nóng bức khó chịu, tôi tung chăn ra, sau đây định bụng sẽ dậy tắt điện ngủ tiếp. Ai ngờ bước thứ hai chạm đất tôi đã ngã lăn ra, làm một phát đo ván trên sàn.

Tiếng động lúc chạm đất cũng chẳng êm ái lắm, thế nên chỉ mấy giây sau đã thấy má và Quân xuất hiện nơi cửa.

- Có làm sao không? – giọng Quân lo lắng.

- Con đang bị sốt mà, dậy làm gì?

Quân xốc tôi lên còn mẹ vén tóc đang phủ trước mặt. Cả hai nhẹ nhàng đỡ tôi về phía giường. Tôi nhìn hai người bằng đôi mắt mơ màng, mở miệng hỏi mà thấy cổ họng đắng nghét.

- Sốt á? Tại sao con lại bị?

Mẹ quay sang nhìn Quân trong giây lát, không trả lời tôi ngay. Linh cảm có chuyên chẳng lành, tôi mở mắt to rõ.

- Con ngủ được bao lâu rồi? Hôm nay là thứ mấy?

Đặt tôi lên giường ngay ngắn, Quân búng vào trán tôi một cái.

- Em ngủ từ hôm qua đến giờ.

- Đã tỉnh hẳn chưa? Mẹ mang cháo lên cho con.

Tôi mỉm cười yếu ớt với hai người rồi xoay mình, nằm quay lưng lại.

- Để lát nữa đi.

Chờ ẹ và Quân ra khỏi phòng, tôi với tay lên đầu giường lấy điện thoại. Tôi nhớ lúc rớt xuống nước đã nghĩ nó đi tong rồi, ai ngờ bây giờ lại khô ráo bình thường, hoàn toàn không giống đã bị chìm xuống nước.

Có lẽ Quân đã đem máy đi sấy giúp tôi rồi.

Đồng hồ điện tử trên điện thoại chỉ 3h 23 chiều. Thế là tôi ngủ trọn vẹn gần một ngày. Nhắm mắt còn đang ở trên xe của Nguyên, vậy mà mở mắt ra đã thấy ở trên giường. Khoan đã, không phải là Nguyên mang tôi vào nhà đấy chứ.

Nhưng thế sao được? Còn có Quân ở nhà. Hai người gặp nhau, tôi lại trong bộ dạng tóc tai ướt mèm, quần ướt mèm. Cái duy nhất trên người còn khô ráo là áo, nhưng lại là áo của Nguyên, nhìn qua cũng thấy ám muội rồi, Quân không sinh nghi mới lạ. Thế mà thái độ của anh lúc nãy lại rất bình thường, hoàn toàn không có chút bực bội gì.

Bằng một cách nào đó, Nguyên đã lấp liếm rất giỏi.

Suy nghĩ chưa đầy 1s, tôi bấm số gọi điện cho Nguyên. Chẳng hiểu sao khi nghe được giọng nói trầm ấm ở đầu dây bên kia tôi lại thấy vui vui.

- An Nhiên…

- Âm sắc khi gọi tên tôi có thoáng chút ngỡ ngàng – Em sao rồi.

- Sốt một tí, không sao cả.

- Ừm..

"Ừm"? Rồi không gì nữa. Như thể người lo lắng hỏi thăm tôi ở câu trước không phải là Nguyên vậy.

- Sao anh không nói gì nữa.

- Em nghỉ ngơi đi.

Giọng nhẹ nhàng và có phần hơi khiên nhưỡng, hoàn toàn không phải là phong cách thường ngày của Nguyên. Tôi đơ trong giây lát, rồi lại hỏi Nguyên tới tấp.

- Anh không chọc tức tôi à? Hay ít nhất cũng phải tỏ thái độ gì chứ… Thế mới giống anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!