Chương 21: Đoàn Thiên Phú

Thiên Phú nhìn xuống hồ, nơi mà An Nhiên vừa lao xuống, không nói được tiếng nào. Cậu nhóc hốt hoảng quay sang nhìn Nguyên.

- An Nhiên biết bơi chứ?

- Cái đấy sao lại hỏi anh? Em là người "ngày mong đêm nhớ" thì phải biết rõ hơn chứ?

- Lúc này mà anh còn đùa được sao?

- Anh chưa bao giờ đùa, người đùa là em mới phải.

Giọng Nguyên cứng rắn và lạnh lùng. Thiên Phú nhìn anh trong giây lát. Kinh nghiệm cho biết anh không đùa, vậy thì..

- Anh nói thế thì chắc chị ấy biết bơi, em không phải…

Nó vừa nói đến đây thì An Nhiên trồi lên, quẫy đạp lung tung, đôi mắt nhắm nghiền đầy sợ hãi. Đây là con vịt cạn chứ đâu có giống người biết bơi.

- Chị ta không biết bơi thật kìa, vậy sao anh vẫn còn ung dung đứng đây?

- Chuyện em gây ra thì em phải xử lý chứ. Có biết cái tội giành người yêu với anh trai lớn thế nào không?

- Nguyên!

- Nói cho em biết, từ hôm nay anh chính thức không biết bơi.

Thiên Phú nghe xong chỉ biết tròn mắt, không thể ngờ anh có thể nói được những câu trẻ con như thế. Nhưng nó biết Nguyên đâu phải ngày một ngày hai. Anh bình thường đã rất nghiêm túc, khi nó đùa cũng có thể nghiêm túc được.

Nhìn An Nhiên quẫy đạp đáng thương tưởng chừng như sắp chìm đến nơi, Thiên Phú không biết phải làm sao. Nó không biết bơi, nhưng tội này do nó gây ra, không thể cứ thế mà đứng nhìn.

Phú cởi giầy, tháo mũ rồi vội vàng nhảy xuống.

Ngay khi ngã xuống, tôi nghĩ chắc Nguyên sẽ giúp mình, nhưng ánh mắt lạnh lùng của anh lại cho tôi đáp án sẽ chẳng có ai cứu mình hết. Thiên Phú nhìn tôi trăn trối như thế kia, có lẽ cũng chẳng nên hi vọng nhiều từ nó.

Nếu tôi không phải sắp chìm xuống nước thì chắc đã vừa thở dài vừa tự nhủ: thực ra đâu phải ai cũng biết bơi!

Tôi không biết là dưới lòng hồ lại lạnh hơn so với tưởng tượng của mình nhiều đến thế này. Ngay khi vừa chìm xuống, nước ép tứ phía khiến tôi thấy lồng ngực tức tối như sắp vỡ tung đến nơi. Tôi muốn đạp chân để giữ thăng bằng như chẳng thển nào cử động được, chỉ có hai cánh tay vẫy loạn xạ như hồi mới tập bơi.

Tiếng của ba như văng vẳng bên tai:

"Quạt nước mạnh lên"

"Đạp chân phải có lực chứ!"

Tôi nhớ ông là người đầu tiên tập bơi cho tôi, chỉ khi vững rồi Quân mới giúp tôi tập luyện. Những ngày đầu không có ba, có lẽ tôi đã không biết bơi. Ông rất nghiêm khắc, thường nói tôi là cục đá chỉ cần thả xuống nước là chìm, nhưng lại không ngần ngại thể hiện cảm xúc mỗi lần thấy tôi thành công. Chính nụ cười rạng rỡ của ông khi thấy tôi bơi được những mét đầu tiên, dù rất ngắn ngủi, là động lực chính để tôi làm chủ được nước xung quanh mình.

"Ba biết con làm được mà"

Nhớ đến câu này, tôi quẫy thật mạnh, bất chợt tìm được cảm giác của đôi chân. Dù lồng ngực vẫn còn tức, nhưng cố gắng kiềm chế hết mức có thể. Tôi biết lúc này không phải tim có vấn đề, mà chính đầu óc tôi có vấn đề khi đã để nỗi sợ hãi xâm chiếm suy nghĩ của mình lâu đến vậy. Ngày xưa tôi có thể bơi được, tại sao bây giờ lại không thể? Cứ tự huyễn hoặc rằng mình chẳng còn sống được bao lâu, cái chết chẳng là gì cả, nhưng thực tế thì tôi sợ chết đi được ấy chứ, đến nỗi thấy mặt nước sâu là đã quýnh lên được.

Tôi dùng hết sức để lấy thăng bằng trong khi tay quạt nước. Đã lâu không bơi nên động tác kém đi rất nhiều, nếu không cố gắng thể nào cũng chìm. Dù trông tôi rất giống sắp đuối đến nơi, nhưng thực ra tôi sắp tìm được cảm giác bơi của mình rồi.

Có điều cơn tức ở ngực vẫn chưa dứt khiến mọi thứ chậm hẳn lại. Tôi cảm thấy mệt mỏi, nhất là khi nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Nguyên, tôi càng muốn bật khóc. Tại sao trông anh ta lại vô tình như thế? Sự lạnh lẽo trong đôi mắt của anh khiến tôi muốn bỏ cuộc ngay lúc này.

Đúng lúc đó thì Thiên Phú nhảy xuống. Tôi vừa nghĩ "Nó xuống cứu mình" thì đã thấy thằng nhóc khua chân múa tay loạn xạ, miệng hét rất to "Nguyên..!", cuối cùng thì uống một bụng nước.

Nó không biết bơi mà mạnh dạn nhảy xuống như vậy, có lẽ tôi phải suy nghĩ lại thái độ của mình rồi.

Chắc chắn là Phú biết Nguyên có thể cứu được, nên mới gọi anh ta thống thiết như vậy, nhưng Nguyên vẫn đứng yên, chẳng hề động chân động tay. Anh nhìn tôi rồi khẽ nói: Anh biết em làm được mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!