Chương 20: Đi tìm dũng khí

Sáng nay tôi đi học bằng xe bus chuyến đầu tiên

- không phải là chăm chỉ dậy sớm, mà là do cả đêm qua không ngủ được. Từ lúc nói chuyện nảy lửa với nhau ở chỗ Nguyên xong, tôi chẳng gặp Quân – kể cả trong bữa cơm – thế nên cũng chẳng biết thái độ của anh thế nào để mà dò xét. Nhưng tôi nghĩ, nếu anh đã biết hết mọi thứ trong nhật kí, thể nào cũng qua hỏi tôi đủ thứ chuyện loạn lên rồi.

Nghĩ như thế, tôi yên tâm được đôi chút. Có điều vừa lên xe, gặp ngay thằng nhóc Thiên Phú đang ngồi dịch sang một bên như có ý chờ mình, tôi lại thấy không được yên thân. Dạo này có cứ gọi là "Thập diện mai phục" đối với tôi, ít thì cười một cái từ đằng xa, nhiều thì khoác tay hoặc đi lẽo đẽo theo sau khiến tôi dù không thích mà cũng bị vô số ánh mắt hình viên đạn của mấy cô bé lớp dưới.

Tôi đã nói mình không thích những đứa ít tuổi hơn, nhưng nó cứ "Từ từ sẽ quen" khiến tôi đôi khi điên hết cả người.

Hôm nay nó còn ghê hơn mọi ngày, lại chờ sẵn tôi trên xe bus mới ghê chứ. Đang định bước xuống thì cửa xe đóng lại khiến tôi quê độ một hồi rồi cũng phải tiến về phía nó.

- Em có linh cảm chị sẽ đi chuyến này, ai ngờ đúng thật. Hình như chúng ta rất có duyên.

Tôi nghe nó nói mà nổi da gà, chưa biết có nên ngồi xuống hay không thì thằng nhóc đã kéo tay khiến tôi suýt nữa ngã dúi dụi vào nó.

- Em có phải là dị nhân đâu mà chị phải tránh như thế.

- Đâu có tránh – tôi chối – chỉ là định ngồi ghế khác cho thoải mái thôi, nhiều ghế trống thế này…

- Em muốn ngồi cạnh chị, thế nên đừng đi đâu nữa.

Thiên Phú nói xong giữ rịt tay, không cho tôi đi đâu cả. Cái kiểu tự nhiên và tự động chưa từng thấy này rất giống một người mà tôi biết. Chưa biết đối phó ra sao thì nó lại ngả đầu lên vai tôi trong tư thế rất tự nhiên. Hành động này của nó khiến tôi bất ngờ hơn là khó chịu. Bình thường con trai phải ngồi thẳng lưng, tư thế điền đạm để con gái ngả đầu, đằng này…

- Chị không thích em cũng được, nhưng đừng thích người khác được không?

Tôi nghe xong, chỉ muốn cốc đầu thằng nhóc này một cái.

- Không.

- Thế là thế nào? – Thiên Phú gần như nhảy dựng lên – Không thể chấp nhận yêu cầu nhỏ nhoi này của em sao?

Phải kiềm chế lắm tôi mới búng trán nó một cái thay vì đấm một phát vào mặt.

- NHóc xem lại đi, cái yêu cầu đấy mà nhỏ nhoi à? Trong số những nhu cầu của con người thì nhu cầu về mặt tình cảm được xem là lớn nhất đấy, không thể gượng ép.

Nói rồi tôi đẩy nó ra, không cho dựa lên mình nữa.

- Nhưng em không thích chị đi với…

Thiên Phú nói đến đây thì ngập ngừng khiến tôi sốt cả ruột.

- Với ai?

- Với.. cái anh chàng gì cao cao thỉnh thoảng em vẫn bắt gặp đi với chị đấy..

- Trần Bình Nguyên.

Tôi thốt ra cái tên đó với vẻ giễu cợt. Khi thấy Thiên Phú gật đầu, tôi chỉ tức không bẹo má nó được thôi.

- Làm gì có chuyện đó? – mặt tôi nóng bừng – Cậu nghĩ sao mà nói tôi là một cặp với Nguyên? Sao ai cũng nghĩ tôi sẽ thích cái tên ác quỷ đó vậy?

Thiên Phú nhìn tôi trong giây lát rồi cười – chẳng biết là vui mừng hay chế giễu, chỉ biết ánh mắt nó khi ấy rất gian.

- Chị có biết là hai má chị đang đỏ lắm không?

- Ah!

Tôi áp hai tay lên má, lại nhớ đến chuyện hôm qua nên ra sức lắc đầu, như thể làm vậy sẽ tống những thứ ấy ra khỏi đầu. Đúng lúc xe bus dừng lại, tôi vội vàng đứng dậy bỏ đi. Cứ tưởng Thiên Phú sẽ đuổi theo, ai ngờ gần đến cửa, tôi quay lại nhìn mà vẫn thấy nó ngồi im.

- Không xuống à?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!