Chương 2: Chỉ có anh trị được em.

Trong số những cô cậu học sinh ngày ngày cắp sách đến trường, biết bao nhiêu người nuôi ước vọng đi du học để chứng minh bản thân, để mở đường cho cuộc sống sau này.

Vậy mà lại có kẻ ngố thích từ bỏ điều kiện học tập không phải ai cũng có của mình, trở về "quê cũ".

Tuy nhiên, mỗi người có một lí do, một mục đích riêng. Không thể chỉ xét bên ngoài mà cho rằng quyết định của người đó đúng hay sai.

Trường Đồng Khánh xôn xao ngày đầu học kì 2.

- Ah!!!!!

Trúc Hột Mít chạy vào lớp, miệng không kịp thở, tay đã đập bàn rầm rầm.

- Tin sốt dẻo! Tao vừa tia thấy anh chàng mới đến ở cửa lớp 12A3…

- Sao sao?

- Trông thế nào?

- Có đúng như lời đồn không?

Lớp 11A3 luôn được mệnh danh là lớp ngoan ngoãn nhất, dưới sự "lãnh đạo" của ông thầy dạy Toán khét tiếng giết người chỉ bằng một câu nói. Chỉ khi nào vắng mặt giáo viên, những con cừu non trong lớp mới thực sự bộc lộ bản chất cáo già của mình.

Hột Mít đập bàn dẹp loạn cái đám nhao nhao phía dưới, nhắm mắt vuốt cằm cố để cho dân tình hồi hộp, cuối cùng hắng giọng phán.

- Nhân mới lần này… vượt chuẩn.

- Ah!

- Phải đi xem mặt gấp mới được.

Những ngày cuối đông trời còn se lạnh. Chỉ còn hơn một tháng nữa là Tết, dù học kì hai đã bắt đầu cũng không thể bắt một số phần tử đặc biệt trong lớp thôi nghĩ về những ngày nghỉ sắp tới.

Phòng thứ 3 tầng trên.

Nguyên vừa kết thúc xong màn giới thiệu bản thân trong tiếng vỗ tay chào đón nồng nhiệt của mọi người. Vẫn giữ nụ cười trên môi, cậu bước xuống chiếc bàn gần cuối đã được chỉ định.

Lúc đi ngang qua bàn gần cuối, cậu vô ý quệt vào thành bàn. Tức thì anh chàng ngồi ở đó ngước lên. Bốn mắt nhìn nhau.

Khóe miệng Nguyên khẽ nhếch lên thành nụ cười đầy ẩn ý. Người đối diện không hề thay đổi nét mặt, nhưng trong mắt có chút xao động.

Phòng thứ 3 tầng dưới.

Nhiên ngáp dài, gục đầu xuống bàn, miệng lầm bầm chửi bí thư vô tích sự không ngăn nổi đám "vịt giời" đang nhao nhao muốn vỡ cả lớp chỉ vì một tên vô danh tiểu tốt. Nhưng cũng chỉ được mấy câu, cô nàng đã bị hấp lực của cái bàn khiến i mắt nặng trĩu, đầu óc mệt mỏi.

Ai bảo hôm qua luyện game chưa đã mắt, lại còn nghe con nhỏ Hột mít dụ xem phim ma. Rốt cục đến gần sáng, mắt căng muốn lòi tròng nhưng chẳng tài nào chợp mắt được vì bị ám ảnh.

Vì vậy khi con nhỏ Hột tiêu vừa phát lên một cái, Nhiên đã vùng dậy chụp tay, trợn mắt khiến con bạn thân muốn thông báo tin sốt dẻo cũng đành hết hồn mà im lặng.

Bốn mắt nhìn nhau.

- Hôm nay tao mệt.

An Nhiên hít một hơi, mắt lim dim như mỗi khi chuẩn bị hắng giọng quát tháo khiến Hột Mít cảm thấy ân hận khi nỡ đụng vào tổ kiến. Ai ngờ, con bạn lại phán một câu xanh rờn.

- Mày xoay sở chuyện ở lớp, tao… đi kiếm cái đơn xin phép.

Nói rồi nó phóng thẳng một mạch ra khỏi lớp trước khi con bạn kịp ca thán cái tội lười học. Biết làm sao được, trời sinh ra nó vốn sẵn tính an cư nhàn hạ, không sợ chuyện gì, chỉ sợ không được ngủ đủ.

Ngáp ngắn ngáp dài, tôi bước lên cầu thang loạng choạng, suýt nữa thì vấp té. Ngó trước ngó sau để chắc không ai thấy hành động "lạ lùng" vừa rồi của mình, tôi lại ung dung bước tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!