Tôi trở về nhà là lao ngay vào phòng, khóc lóc thoả thê mới biết hoá ra đây không phải phòng của mình.
Bước ra khỏi phòng với vẻ mặt hậm hực và đôi mắt đỏ hoe, tôi không thể nào tránh được ánh mắt của Quân nhìn mình chằm chằm. Không phải bộ dạng của tôi lúc này rất buồn cười, thì việc bước ra từ phòng anh cũng đã đủ gây chú ý rồi.
- Xin lỗi, em nhầm phòng.
Tôi mỉm cười gượng gạo giải thích, chưa kịp chuồn đi thì đã bị Quân nắm tay kéo lại. Anh nhìn tôi chằm chằm trong giây lát, mãi mới nhíu mày.
- Lâu lắm rồi mới thấy em khóc.
Cứ tưởng được nghe một câu an ủi nào đó cho tâm trạng đỡ tệ, ai ngờ lại bị Quân châm chọc. Anh đúng không phải là một tên anh trai bình thường. Tôi giận tá hoả, dẵm lên chân anh một cái thật mạnh thay cho thái độ của mình.
Thế nhưng Quân không thả cho tôi đi ngay lập tức. Anh trở nên nghiêm nghị hẳn, giọng nói cũng không còn vẻ đùa cợt.
- Là đứa nào làm em khóc?
Mô típ là thế này, thằng em bị ăn hiếp sẽ khóc lóc chạy về méc thằng anh, thằng anh nghe xong nổi giận đùng đùng, vác gậy đi trả thù thay em. Tôi tưởng tượng ra cũng thấy hay hay, nhưng chưa kịp trả lời thì Quân đã tiếp.
- Không phải là thằng khốn Bình Nguyên đấy chứ?
Sắc mặt của Quân khi phát ra hai chữ "Bình Nguyên" một cách đay nghiến đã trông không thể tệ hơn. Câu này của anh nói ra khiến tôi không phải có thần kinh vững thì đã giật mình đùng đùng rồi.
- Anh..
- …
- Quân nhướn mày chờ câu trả lời từ tôi.
- …đoán nhầm rồi.
Vẻ mặt tôi trước đó còn thoáng sợ sệt, nhưng sau đó đã trở nên trơ lì đến mức không thể thật hơn. Đến tôi còn phải thầm thán phục về khả năng nói dối ngày càng cao của mình.
Quân không thể nào khiến tôi nói thêm một câu nào nữa, đành để tôi đi mà không một lời than vãn. Nhưng ánh mắt tính toán của anh lúc này ghê gớm đến mức khiến tôi cảm thấy hơi lạnh sống lưng. Thế là tôi lại quay lại.
- Quân này, em lớn rồi đấy.
Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, suýt nữa là bật cười.
- Em á?
- Em nghiêm túc đấy.
Anh giấu đi cái miệng cười cợt của mình, nhưng vẫn không nghiêm túc ngay được.
- Thế thì sao?
- Ý em là em đủ để tự giải quyết việc của bản thân mà không cần anh can thiệp cái kiểu em gái khóc nhè thì anh trai phải trả thù ai đó cho bõ tức đâu.
- Anh đâu có ý định làm thế.
Quân trả lời hết sức bình thản, nhưng "công phu" làm em gái của anh bao nhiêu năm cũng đủ cho tôi biết là anh đang nói dối. Thấy tôi không có vẻ gì là bị thuyết phục, Quân đành tiến lại xoa đầu.
- Dù có lớn mấy thì em vẫn là em gái anh thôi. Dù em là đứa em gái không tốt, nhưng chẳng phải mọi lần anh vẫn bỏ qua tội lỗi cho em sao? Thế nên đôi khi em cũng nên tỏ ra ngoan ngoãn mà nghe lời đi. Chuyện nào anh bảo không cần quan tâm thì đừng để tâm.
Trong câu nói của anh có đủ ý vừa khen vừa chê khiến tôi biểu cảm hỉ, nộ, ái, ố trên mặt một hồi cũng chẳng biết nói gì thêm, đành lẳng lặng tiến về phòng. Để Quân xoa đầu nói mấy câu "tình cảm" thêm nữa, chắc tôi giảm đi khối thời gian của những tháng ngày còn được sống ít ỏi kia.
Thở một hơi dài, tôi quyết định ngồi vào bàn, viết mấy dòng nhật kí.
"Ngày… tháng… năm…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!