Tôi đưa hồ sơ khám bệnh về á, nhìn bà xem xét cẩn thận từ đầu đến cuối để đảm bảo không có sai sót gì trong đó. Lúc trên xe tôi đã kiểm tra kĩ càng rồi, các chỉ số khá tốt, nhưng không quá tốt, nói chung là phù hợp.
- Mỡ trong máu hơi nhiều – má nhìn tôi, tỏ vẻ lo lắng. Không hiểu nếu bjết được sự thật về tình trạng sức khỏe của tôi thì thái độ của bà sẽ thế nào nữa. Không phải là ngất ngay tại chỗ đấy chứ?
- Cũng không có gì to tát mà má, điều chỉnh lại bữa ăn là được rồi.
- Con phải quan tâm đến sức khỏe của mình đi chứ, sao lại nói cái kiểu vô tâm như vậy được.
- Con biết rồi mà.
Tôi ôm cổ, thơm má một cái, cảm thấy đau nhói trong tim. Tôi đúng là đứa nói dối trắng trợn.
* ** ***
Hôm nay ở trên trường không có gì đặc biệt. Tôi khá là ngoan, soạn văn đầy đủ (chỉ tác phẩm mà tôi thích), ngủ suốt tiết toán và ngáp trong tiết Sinh. Cái bất thường duy nhất là việc gặp Nguyên ngay cổng ra vào khi về, với mũ lưỡi trai và tai phone màu trắng, đang vừa đọc sách vừa nhịp chân với vẻ sốt ruột. Thấy tôi, anh vội vàng tiến lại.
- Anh muốn gì? – tôi nhăn trán nhìn anh ta.
- Không có gì, chỉ định nhắc em chiều mai học trên thư viện xong anh sẽ ghé đến đón.
Theo cảm tính khi cảm nhận thấy sự nguy hiểm, tôi lùi lại một bước.
- Để làm gì?
- Đi chợ nấu cơm. Chẳng phải lúc đồng ý giúp em đã nói rõ rồi sao. Hai tuần địa ngục của em sẽ bắt đầu vào ngày mai.
- Ồ
- Hột Mít quàng cổ tôi, kêu lên đầy cảm thán.
- Nếu thích em có thể chung vui.
Nguyên vừa nói xong, con nhỏ liền nở nụ cười vô tội.
- Tất nhiên là không rồi, em nào dám phá đám hai người.
Con bạn chết tiệt, chỉ cần nghe mất chữ "đi chợ nấu cơm" cũng đủ cho nó viện cả tá lý do để không phải giúp tôi rồi.
* *** ***
Không phải lần đầu tiên đến nhà Nguyên, nhưng tôi vẫn bị choáng ngợp bởi độ sạch sẽ và gọn gàng của nó. Hương quế dịu nhẹ lan toả khắp phòng khách. Nguyên là người thích không khí trong lành, anh bảo hương quế sẽ làm anh cảm thấy dễ chịu và thoải mái hơn. Hèn chi lúc nào ở bên cạnh Nguyên tôi cũng thấy mùi hương này.
- Em để đồ ở bên kia rồi tuỳ nghi xử lý cái bếp.
Anh nói rồi tiến vào phòng khách, bắt đầu bật độc tấu guitar sau đó thì bỏ vào phòng của mình. Chẳng hiểu anh ta ngại, muốn tôi có không gian riêng, hay thực sự là một kẻ vô tâm đến mức chẳng giúp tôi lấy một chút. Nhưng không sao, tôi là người rất giỏi tìm tòi.
Nhà khá gọn gàng nên cũng chẳng cần phải dọn dẹp mấy. Kiếm được đồ lau nhà, tôi bắt đầu đeo găng tay vào chỉn chu, lau đi lau lại từng góc thật cẩn thận. Cứ nghĩ đến việc mình phải túa mồ hôi để đổi lấy bản bệnh án giả về qua mắt gia đình là tôi lại muốn ứa nước mắt. Cái số của tôi gặp Nguyên xem ra cũng hợp quá đi chứ: một bên ở thế thượng phong, bên kia ở dưới cùng.
Nhạc nền rất dễ chịu, vừa nghe vừa làm khiến tâm hồn thư thái nên tôi cũng không mấy bực mình. Cứ thử ở nhà mà như thế này xem, thể nào tôi cũng đem đủ các loại tên của Quân ra mà la oai oái, đòi bình đẳng nam nữ trong gia đình.
Hay mình cũng thử đặt cho Nguyên đủ các loại tên rồi làm như thế?
- Để xem nào, Trần Bình Nguyên?
Tôi gọi họ tên anh ta chỉ để ngẫm nghĩ xem sẽ chế ra các loại tên như thế nào, ai ngờ người ở phía sau "Gì" một tiếng vừa to vừa rõ khiến tôi nhất thời giật mình quay lại.
- Gọi có chuyện gì?
Thấy Nguyên đang đứng khoanh tay ở cửa chờ đợi câu trả lời của mình, tôi chỉ biết cười giả lả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!