Chương 17: Bệnh án giả

Đã nói là không có gì rồi mà Quân cứ lằng nhằng đòi tôi phải giải thích tại sao lại quen Việt Huy. Chẳng lẽ tôi lại nói vì anh ta đang điều tra công ty của ba nên cũng có chút liên quan, hay nhờ Nguyên mà quen được? Nếu đã quyết định nói với Quân như thế, ít ra tôi cũng phải tìm được nơi để trốn. Cứ có chuyện gì liên quan đến Nguyên là anh lại dựng cả tóc gáy lên.

Đến phiền.

- Không có gì quan trọng lắm đâu. Anh không cần biết.

- Anh muốn biết. Và em có nhiệm vụ phải cho anh biết.

- Em đã nói là anh không cần biết rồi mà.

- Đừng có giữ bí mật với anh.

- Thế anh cũng đừng chơi trò giấu diếm với em. Nói xem mối quan hệ giữa anh với Nguyên là gì xem nào.

Đúng là tôi đã nắm được thóp Quân. Anh khựng lại trong giây lát, nhìn tôi trăn trối rồi lại quay đi hướng khác. Đánh trống lảng hay lắm.

- Thế nhé. Em sẽ nói chuyện của mình ra, nếu anh chịu chia sẻ bí mật của mình.

Tôi nói và mở cửa bước vào. Đói hoa cả mắt rồi mà mãi tôi mới kết thúc được cuộc nói chuyện nhàm chán này.

- Má ơi! Con đói rồi!

Không thấy má đáp lại như mọi khi, tôi định gọi thêm một lần nữa. Nhưng ngay khi nhìn thấy chiếc cặp táp màu đen để trên bàn ở phòng khách, đôi đã kịp ngừng lời. Ba đang ở nhà, vào buổi trưa. Thật là một trường hợp hiếm gặp vì ông chưa bao giờ dùng bữa trưa với gia đình cả.

Nghĩ đến những giấy tờ mà Nguyên đã đưa cho tôi xem, nghĩ đến dấu đỏ khoanh tròn 11 con số ấy, tôi lại chẳng cảm thấy đói.

- Em về phòng đây.

Quân kéo tay tôi lại ngay lập tức.

- Thái độ như thế là sao? Em không định dùng bữa cùng gia đình à?

- Không…

- tôi nhìn vào mắt Quân, và rồi đành đổi ý – ý em là, em lên nhà cất đồ rồi xuống.

Tôi chạy hai bước một lên lầu, tìm ình viên Mg B6 để giảm bớt cơn khó thở rồi nhanh chóng xuống phòng khách.

- Ba, sao hôm nay ba lại về sớm thế này?

- Ừm…

- Ba nhìn tôi, nở nụ cười nhẹ nhõm như mọi khi – Hình như hết việc để làm rồi. Chiều nay ba sẽ ở nhà.

Nghe ba nói xong tôi chẳng thấy vui như đáng lẽ phải thế, ngược lại, tôi còn cảm thấy có gì bất thường ở đây. Công ty đang rối beng như vậy, việc muốn xử lý còn không nổi chứ đừng nói là không có việc để làm. Nhưng vì ba đã cố giữ vẻ mặt bình thản thế kia, tôi cũng chẳng gặng hỏi gì thêm, chỉ sợ ông sẽ đánh mất sự bình tĩnh mà có lẽ, phải khó khăn lắm mới tạo ra được.

- Con làm gì mà mồ hôi ghê thế này? – Má xoa trán rồi lấy khăn giấy trên kệ lau mồ hôi cho tôi.

- Dạ, không sao..

Tôi không ngờ là mình đổ mồ hồi nhiều đến thế cho đến khi má lên tiếng. Hình như tôi có triệu chứng bất thường hơn mọi ngày, không biết do đi ngoài trời nắng lâu, hay cả sáng không ăn gì, hay tốn quá nhiều sức lực để tranh cãi với Quân… Tôi chỉ biết là hiện giờ mình đang không ổn, ngay trên bàn ăn vào buổi trưa với đủ mọi thành viên trong gia đình.

- Dạo này con lạ lắm đấy. Hình như con đang cố giảm cân à? Sao con không ăn nhiều thịt cá? Số phô mai mẹ mua trong tủ lạnh cũng sắp mốc lên cả rồi kìa.

Tôi nhìn về phía Quân, kẻ đang nhăn nhó khi nghe nhắc đến phô mai. Anh ghét ăn thứ làm bằng bơ sữa này, trong khi tôi lại rất thích. Nhưng từ khi có "hân hạnh" được biết Nguyên, nó đã bị loại ra khỏi danh sách của tôi. Nhờ anh ta mà bây giờ tôi có chế độ ăn của người đang giảm cân vậy: nhiều chất xơ và ít protein. Không phải tôi sợ chết, tôi sợ Nguyên thì đúng hơn.

- Thói quen ăn uống của con có thay đổi đôi chút.

Má không quan tâm lắm đến lời giải thích của tôi. Bà cứ tiếp tục vuốt tóc mái của tôi lên và chép miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!