Sáng hôm sau, tôi vừa đến trường đã được thầy chủ nhiệm mời ngay lên phòng giáo vụ để tường trình cho việc cúp học hôm qua. Tốn hết nước mắt mà không xoay chuyển được tình thế, tôi đành ngậm ngùi ngồi vào bàn viết trong tình trạng nước mũi hai hàng.
Vừa viết xong mấy chữ "Độc lập – Tự do – Hạnh phúc", còn chưa kịp ca thán về cuộc đời của mình thì cánh cửa phòng duy nhất đã bị đẩy ra một cách phũ phàng. Người con trai đứng sừng sững trước cửa phòng ngập ánh sáng như một vị thần tái thế vừa xuất hiện để cứu rỗi cho kẻ khốn khổ.
- Nguyên! Em xuống đây có chuyện gì không?
Câu chữ rành rọt của ông chú phòng giám thị khiến tôi trôi hẳn ra khỏi giấc mơ tự chế của mình. Gớm, đọc sách Ngữ văn có chút xíu mà sao cảm xúc lại tuôn ra như mưa thế này.
- Tất nhiên là có chuyện rồi, sao giọng thầy lại lãnh đạm như thế chứ
- tôi đỡ ngay lấy lời, ai ngờ lại bị cả hai người liếc xéo ột cái.
- Làm việc của em đi.
Không thể ngờ được là cả Nguyên và ông chú giám thị lại nói câu đó với tôi. Vì để được cứu khỏi việc làm bản kiểm điểm, tôi nhẫn nhục chịu đựng vậy.
- Em định kiếm gì?
- Dạ không – giọng Nguyên mềm mỏng, có lẽ đang chuẩn bị để xin tha cho tôi. Ha ha!
- Không ngậm miệng lại được hả, con nhỏ này! – thầy giám thị trừng mắt.
Tôi ngừng cười, quay lưng lại, giả vờ viết lách trong khi tai thì dỏng lên.
- Em định xin…
Để xem anh sẽ dùng lý lẽ lươn lẹo nào để xin cho tôi. Gì chứ về vấn đề này, tôi thấy mình cần phải học tập Nguyên nhiều.
Nhìn vẻ mặt khó xử của ông chú giám thị, tôi chỉ muốn bật cười khoái trá. Học sinh cưng của thầy hiệu trưởng thì ai dám từ chối chứ.
- Em định xin.. viết bản kiểm điểm, vì em là người rủ An Nhiên cúp học.
Nụ cười của tôi tắt ngấm, còn mặt của ông chú giám thị còn khó coi hơn cả lúc nãy.
- Thế hả…
- Thế là sao? – tôi nhảy dựng lên.
- Làm việc của em đi!
Lần này thì tôi không dám hó hé gì nữa, nhất là khi Nguyên đang ngồi trước mặt, viết bảng kiểm điểm với một thái độ rất chi là nghiêm túc. Nghĩ đến vẻ mặt tá hoả của mẹ khi đọc được tờ giấy mà tôi sắp sửa lấp kín chữ bằng những áng văn bất hủ đã nghĩ sẵn trong đầu, tôi chỉ biết cười một mình mà thôi.
- Cất cái vẻ mặt ngờ nghệch đó đi. Hết tiết này là em phải về lớp rồi đấy.
- Anh quên hôm nay là thứ bảy sao?
- Thứ bảy?
- Thứ bảy có tiết tự học đó là lá la.
Tự học đối với tôi chỉ gói gọn trong một chữ "ngủ" mà thôi. Chỉ nghĩ đến cũng đủ thấy hào hứng, khiến tôi viết một mạch bản kiểm điểm chỉ mất vỏn vẹn chưa đến 5ph.
- Chú cứ đưa ẹ cháu đọc, nhưng "hậu hoạ" sau này cháu không đảm bảo đâu đấy.
Thật chỉ có tôi mới dám uy hiếp ông chú giám thị của mình giữa thanh thiên bạch nhật thế này thôi. Nói được xong câu ấy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong người, bước ra khỏi cửa trong tư thế oai phong như Tào tháo thắng trận trở về.
***
Giám thị nhìn hai bản kiểm điểm trên bàn, một bản của học sinh siêu quậy gửi thì không "nỡ", một bản của học sinh siêu sao trong trường thì chẳng biết địa chỉ nào mà gửi, chẳng lẽ lại đưa đến cho hiệu trưởng đọc? Đúng là công cốc!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!