Chương 14: "Làm bạn gái em nhé"

- Đoàn Thiên Phú?

- Dạ vắng.

- Vắng từ đầu buổi sao?

- Dạ không, nó mới cúp học về mới nãy thầy ơi.

Ông thầy nổ đom đóm mắt đập bàn, chưa kịp lên tiếng thì dưới lớp lại lên tiếng:

- Nhưng trước khi đi nó có xin thầy giám thị.

- Hử, xin giám thị? Vậy tôi là cái gì? Tưởng học sinh chuyển trường, quen biết một chút thì muốn làm gì cũng được sao?

- Em không nghĩ thế…

"Em không nghĩ thế, chỉ có thầy nghĩ thế" Cái câu nói này đã được xem là câu chế giễu việc học sinh qua mặt giáo viên như cơm bữa trong cái trường này rồi. Nhưng biết làm sao được, thời thế đã thay đổi. Hiệu trưởng nói gì thì phải nghe theo thôi.

Ôm hận qua khối 11, nỗi bực mình chưa được giải quyết đã bị chồng thêm.

- An Nhiên?

- Dạ vắng.

- Nó đi đâu?

- Em không biết nữa, hình như xuống phòng giám thi..

- Giám thị? Vậy tôi là không khi chắc?

- Em không nghĩ thế…

Ông thầy tức tôi, rút khăn lau mồ hôi cho hạ cơn huyết áp.

Dường như học sinh thời nay chẳng mặn mà gì với việc học, còn thầy giáo chẳng mặn mà gì với cái trò điểm danh nữa rồi…

***

Nguyên không đến trường. Tôi chỉ muốn đến phòng hiệu trưởng rút hồ sơ "giùm" anh ta thôi.

Đắn đo suy nghĩ suốt 3 tiết học – vì cũng chẳng có gì khác để làm

- cuối cùng tôi cũng quyết định lết đến công ty của Nguyên. Vậy mà khi đến nơi, cô nàng thư kí của anh ta lại ném cho tôi cái thông báo rằng anh mới về tức thì rồi bấm điện thoại lia lịa, khác nào muốn đuổi khéo tôi đi. Ôm nhục trở về mà không được nước non gì, tôi đá muốn móp cửa thang máy. Ông trời cũng khéo đùa. Sao không phải là "về đã lâu" mà là "mới về tức thì"?

Thế thì có khác nào trêu ngươi tôi đâu.

Thang máy vừa mở, tôi hậm hực bước ra đến nỗi chẳng nhận ra có người đã đứng chắn phía trước. Câu "làm ơn cho qua" chưa kịp nói ra thì giọng trầm ấm quen thuộc lại vang lên.

- Em cuối cùng cũng chịu đến tìm tôi à?

- Anh nói như thể chúng ta đang chơi trò xem ai hạ mình tìm người kia trước.

Tôi nói xong, trong đầu lại thấy "Đúng quá rồi còn gì. Và mày là kẻ thua cuộc". Thế nên ngay tức khắc mặt mũi lại ủ ê, không nói thêm được câu nào.

- Cũng không hẳn như thế. Chỉ có điều, nó chứng tỏ em nhớ tôi nên phải đến tìm.

Suýt nữa thì tôi giật mình. Nhưng nụ cười ranh mãnh của Nguyên khiến tôi trấn tĩnh lại. Mà cái chột dạ vừa rồi là thế nào? Chẳng lẽ tôi nhớ anh ta thiệt

- cái con người độc ác, dở người, luôn lấy việc hành hạ tôi làm thú vui này?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!