Chương 13: Nhớ...

Chỉ một giây sau khi ôm trọn đôi vai gầy của em vào lòng, cảm xúc trong tôi đã đánh bật lí trí cứng nhắc. Tôi giữ chặt em trong vòng tay mình, hít một hơi sâu hương thơm dịu nhẹ toả ra từ tóc em. Nước mắt em vẫn chảy thấm áo tôi, hơi nóng đọng lại nơi lồng ngực bỏng rát

- Để tôi yên…

Em thổn thức – rất khẽ. Và tôi lờ đi như không nghe thấy, cứ giữ chặt em bằng cái cớ của kẻ an ủi. Đúng, tại sao lại không? Em đã làm tôi xao động. Lỗi là ở em.

Nhiên nắm chặt hai vạt áo trước của tôi. Em đang cố gắng đẩy tôi ra – bằng sức lực yếu ớt của kẻ bị tổn thương.

- Thế Vĩnh…

Lòng tôi đau nhói khi em gọi tên cậu ta. Cánh tay tôi dần buông lơi.

** **** ***

Vì sao Nguyên lại ôm tôi?

Con gái khi khóc trở nên mỏng manh đến thế sao? Đến nỗi kẻ ghét tôi như Nguyên cũng trỗi dậy bản tính thích chở che của bọn con trai ưa làm phách? Tôi không cần anh ta thương hại, càng không cần anh ta ượn một vòng tay để khỏi cảm thấy cô đơn. Tôi đau đớn như thế là quá đủ rồi. Chút xao động này chỉ càng khiến tôi muốn khóc.

Tôi muốn giải thích với Nguyên rằng mình không phải là đứa yếu đuối đến nỗi phải khóc vu vơ. Tôi bị thất tình. Nếu anh ta đã từng trải qua, chắc chắn sẽ hiểu. Còn nếu không… tôi cũng chẳng thèm quan tâm. Tôi chỉ muốn nói, để lòng mình nhẹ bớt.

- Thế Vĩnh…

Tôi nấc lên khi gọi tên anh. Muốn giải thích với Nguyên rằng bác sĩ Vĩnh đã có vợ sắp cưới, rằng điều đó làm lòng tôi tan nát, rằng anh ấy là mối tình đầu đau khổ của tôi.

- …anh có hiểu được không?

Rất nhiều điều muốn nói, vậy mà tôi lại thổn thức mãi không thôi. Cuối cùng chỉ đưa ra một câu hỏi không đầu không cuối. Thế mà Nguyên lại gật đầu, ôm tôi vào lòng lần nữa.

- Hiểu! – anh nói, giọng trầm tĩnh đến ghê người.

Không biết do câu nói của anh, hay vì cái ôm bất chợt lần nữa mà tôi thấy choáng váng. Những hình ảnh mơ hồ khẽ lướt qua tâm trí. Tiềm thức mách bảo tôi rằng "không thể như thế được". Tôi đẩy Nguyên ra, nhìn anh trừng trừng – không hẳn là tức giận – rồi bỏ chạy.

*** **** ****

Xe bus không đông. Tôi ngồi ngay hàng cuối, nước mắt đắng nghét nơi cổ họng.

Về đến nhà, cổ họng tôi khản đặc. Tôi vào bếp, lấy chai nước trong tủ lạnh, uống đầy một hơi.

- Em đi đâu về? – Quân đứng ở lưng chừng cầu thang, ngó xuống. Tôi vội vàng quay lưng đi để anh không nhìn thấy đôi mắt sưng húp của mình.

- Từ trường về. Hôm nay lớp em có tiết ngoại khoá nên phải ở lại trường.

Nói rồi tôi ôm chai nước, chạy lướt qua Quân bằng tốc độ nhanh nhất có thể rồi đóng sập cửa phòng.

*** ***

Nhà hàng Pháp tầng 7.

- Cô ấy thất tình – vì kẻ khác không phải là em.

Ngọc Khánh khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm vang trắng rồi điềm tĩnh ngắm nhìn Nguyên đang "đầu bù tóc rối" trước mặt mình.

- Em đang suy nghĩ gì? Chỉ tiếc không cột chân cô bé lại khi còn có thể? Đừng quên em mới là kẻ bạc tình bỏ đi trước.

- Em không bạc tình – Nguyên cao giọng phản đối – tuy rằng em là người bỏ đi, nhưng đó là tình thế bắt buộc.

- Thì chuyện ngày hôm nay cũng là tình thế bắt buộc.

- Chị đang an ủi, hay đâm cho em thêm mấy nhát dao nữa vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!