"Nín đi.."
- Anh đang tự thú đấy à?
Nguyên im lặng, tiếp tục với mớ tài liệu của mình, để câu hỏi của tôi rơi vào quên lãng.
Tôi thật muốn hỏi anh ta nhiều chuyện, rất nhiều, nhưng lại không dám hỏi. Sao anh ta lại làm cái vẻ tổn thương nghiêm trọng thế kia trong khi tôi mới là kẻ đau lòng nghiêm trọng? Nguyên tưởng tôi vô tư đến mức không thèm quan tâm những hành động khó hiểu mà anh ta dành cho tôi, tưởng tôi không dằn vặt trong lòng trước những cảm xúc nóng lạnh bất thường? Dù tôi có bất cần cuộc sống này thật, nhưng tôi cũng là một con bé 17 tuổi.
Dù chẳng còn sống bao lâu nữa, một phần nào đó trong tôi – dù đã cố che giấu – vẫn khao khát được sống một cuộc sống bình thường.
Thế mà anh ta nhẫn tâm xáo trộn cuộc sống của tôi.
Tôi quay đi để giấu những giọt nước mắt đang chảy dài. Chỉ một khắc, tôi cũng không muốn Nguyên bắt gặp hình ảnh mình yếu đuối.
Tôi trở về ghế, lấy đại ra một cuốn bất kì từ trên giá sách, không có ý định xem mà chỉ làm màu để che giấu việc mình vừa khóc. Thật không ngờ, thứ mà tôi vừa lôi xuống lại là cuốn sổ tay bằng da đẹp đẽ, kín đặc những chữ.
Nếu có thể đọc được những chữ trong đây, tôi có thể kết luận nó có phải là nhật kí hay không rồi. Nét chữ nghiêng nghiêng mực xanh – có lẽ là của Nguyên – bằng thứ tiếng (quoái quỷ là không phải tiếng Việt) mà tôi phải căng mắt mới nhìn rõ từng chữ một. Không lấy làm hứng thú – vì chẳng hề thu thập được thông tin gì – tôi lật nhanh qua các trang. Tình cờ, bức ảnh hiện ra gần cuối sổ khiến tôi phải chú ý.
Đó là bức ảnh cũ kĩ kích cỡ kiểu xưa mà bây giờ người ta không còn dùng nữa với màu sắc cho thấy rõ sự phai mờ theo năm tháng. Trong ảnh, ba đứa trẻ nít tuổi không cách xa nhau lắm đang chen chúc nhau ngồi trên một chiếc xích đu, miệng cười ngoác đầy hồn nhiên.
Tôi cảm thấy có gì thân thuộc lắm. Có lẽ tuổi thơ của tôi cũng đẹp như thế này. Đứa trẻ lớn nhất ngồi ngoài cùng có lẽ là Nguyên, còn cô bé ngồi giữa và cậu bé còn lại thì…
Chưa kịp đưa ra nhận xét, tiếng báo thức phát ra từ cái đồng hồ trên bàn của báo hiệu đã 3h. Tôi giật mình giấu cuốn sổ da về chỗ cũ.
- Chúng ta đi thôi – Nguyên cầm chìa khoá và áo. Tôi thở ra nhẹ nhõm khi biết lần này anh ta sẽ đưa mình về. Thật sự thì tôi đã chán cái cảnh mặt đối mặt trong bốn bức tường này lắm rồi.
Lúc đi ngang qua bàn, cô thư kí mỉm cười với hai đứa tôi rồi vội vàng nhấc điện thoại lên, vẻ bận rộn.
Đúng lúc tôi định hỏi Nguyên rằng anh ta làm chức vụ gì mà lại có thứ kí riêng thì điện thoại lại reo. Tôi nuốt luôn câu hỏi của mình.
- Dạ, ba.
Ái chà, tôi còn tưởng kẻ sống vô tổ chức như anh thuộc loại "không gia đình" chứ.
- Dạ, con vừa mới xong việc.
Chẳng hiểu bên kia nói gì mà Nguyên khẽ đưa mắt qua tôi, rồi trả lời một chữ "Không" ngắn gọn. Và rồi cúp máy.
Tôi tưởng chỉ mình mới có kiểu nói chuyện ngắn gọn như thế.
- Gần đây em có cú điện thoại nào từ người lạ không?
Tôi lắc đầu.
- Sao anh lại hỏi vậy?
- Chỉ để phòng. Nếu có, cũng đừng nghe, đặc biệt là người lớn tuổi.
A ha! Giờ thì quản lí cả điện thoại của tôi nữa. Thật là độc tài quá đáng!
Ngồi trên xe được khá lâu, tôi mới nhận ra Nguyên không chở tôi về nhà, thậm chí còn bỏ qua khúc rẽ về phía nhà tôi một quãng khá xa. Cũng can tội tôi mải chơi game trên điện thoại mà không chú ý xung quanh. Nhìn trước ngó sau để chắc mình không lầm, lại nhìn một lần nữa để chắc chắn bây giờ không phải giờ ăn, tôi mới hỏi anh ta.
- Chúng ta đi đâu đây?
- Đến bệnh viện?
- Anh nói gì? – tôi lừ giọng, gườm gườm.
- Chẳng phải hôm nay đến lịch em kiểm tra tổng quát sao? Đã lui lại lần thứ 3 rồi đấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!