Chương 11: Tốt hay xấu?

Tôi nhìn Nguyên, không hiểu câu nói kia có hàm ý gì, nhưng nó khiến cho bầu không khí trở nên ngượng ngịu.

Hay đúng hơn là bản thân tôi cảm thấy như vậy.

Nguyên trả lời điện thoại, tôi cũng nha nhẩn đi vòng quanh phòng, cốt để tránh phải nhìn mặt anh ta. Cuộc nói chuyện không kéo dài lắm nên căn phòng nhanh chóng trở về trạng thái yên tĩnh ban đầu. Tôi vớ đại cuốn sách trên giá có tựa đề "Barcelona Melorca" nói về du lịch rồi tìm đến ghế bành – loại bọc nhung xám và có thể ngả ra như ghế massage

- ngồi phịch lên một cách sung sướng.

Đã lâu lắm không làm cái trò trẻ con này rồi.

Không dám liếc mắt về phía Nguyên dù chỉ chút xíu, nên tôi không thể biết được có phải anh ta vừa mới cười hay không.

**** ****

- Tôi đã nói rồi, anh phải đóng cửa phòng giao dịch ở đó. Chỉ tốn tiền duy trì mà không có chút hiệu qủa nào. Anh nghĩ những người dân tiền lương chưa đủ cho con đi học đầy đủ có thời gian để quan tâm đến giá nhà đất lên xuống ra sao ư?

Bên kia lập tức có tiếng phản đối, dù có phần dịu hơn. Cơ hàm căng cứng, giọng Nguyên đanh lại.

- Nếu anh không làm, tôi sẽ tự tay đóng cửa.

Nói rồi anh dập máy thô bạo, giây sau đã lập tức hối hận khi thấy Nhiên giật mình. May là cô bé ngủ khá sâu.

Bất giác kìm không được ý muốn lại nhìn gần cô, Nguyên đứng dậy, tiến lại phía Nhiên.

Con gái bình thường dù có nóng nảy dữ dằn đến đâu, khi ngủ lại mang vẻ hiền lành tuyệt đối. Đôi môi hơi nhợt nhạt khẽ mím.

Nguyên nhắm mắt, cố gạt tạp niệm trong đầu. Nhưng khi mở mắt, anh lại khẽ cúi xuống, thật chậm…

Reng!~

Là người quan trọng bữa ăn, Nguyên luôn đặt báo thức để nhắc nhở mình dừng việc đúng giờ. Anh đã từng tán thưởng ý nghĩ này, cho đến hôm nay.

Nhiên khẽ vươn vai, đôi mắt hé mở như con nít bất chợt tỉnh giấc.

Tôi giật mình suýt ngã ngửa trên… ghế dựa. Nguyên đang cúi xuống, nhìn tôi chằm chằm trong khi môi dưới đang cắn nhẹ. Đừng có nói là anh ta giám sát cả khi tôi chợp mắt. Như thế thì thật quá thể.

- Đói chưa?

Nguyên ta vừa hỏi xong, bụng tôi lập tức reo vang biểu tình. Mặc nụ cười khoái trá của anh ta, tôi vẫn trả lời rất chi cố chấp.

- Tôi nghĩ là có.......

Tôi hấp tấp bước vào thang máy. Theo sau tôi – từ lúc nào cũng không biết nữa – là chị gái ở bàn trực điện thoại.

- Còn hồ sơ này tôi phải nộp gấp đầu giờ chiều nữa.

Nguyên liếc mắt qua bìa hồ sơ rồi lật giở nhanh đến trang cuối, kí cái roẹt hết sức điệu nghệ. Phải chân thành rằng, có những kẻ sinh ra chỉ để kí, còn có những kẻ nhìn thấy thế lại tủi thân vì đến cả chữ kí riêng cũng không có. Nhớ những kì thi trước, tôi lúc nào cũng chỉ ghi tên vào bảng mã đề, vì chẳng có lấy nổi một kiểu kí cho ra hồn.

- Cậu cũng đi ăn trưa? – cô ấy bắt chuyện với Nguyên, hoàn toàn không thèm liếc tôi một cái.

- Ừm.

- Vừa hay, tôi cũng xuống tầng 5.

- Àh không, hôm nay tôi ăn ở ngoài, chị cứ tự nhiên.

Nguyên nói và nhìn tôi. Điều này không thể ngoài tầm mắt bà cô có vẻ ửa tọc mạch này.

- Đây là em gái cậu à? – chị ta hỏi, vẫn không thèm nhìn tôi. Người đâu mà bất lịch sự như thế chứ? Ngoài kẻ có tiền thì tất cả những người xung quanh đều là cỏ rác phải không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!