- Anh… nhìn muốn thủng mặt tôi rồi.
Không quan tâm đến lời nhận xét của tôi, Nguyên hất hàm rất chi là bất cần đời.
- Em đi học muộn? Sao không ở nhà luôn cho rồi, mất công tôi đứng chờ.
Cứ làm như tôi bắt anh ta chờ mình rồi đến trễ hẹn không bằng. Trời cho con người ta chút trí óc, chút vẻ bề ngoài, đồng thời cũng cho họ cái quyền quản lí và kẻ cả với người khác sao?
Đang phân vân có nên nói với anh ta là mấy phút trước tôi cũng tiếc rẻ như vậy hay không thì Nguyên đã đưa tay lên vờn quanh má tôi. Anh nhíu mày trước đôi mắt hốc hác của tôi. Hành động quá ư tự nhiên này của Nguyên khiến tôi tim đập thình thịch hơn là nổi xung muốn bợp cho anh ta một cái.
- Có khoẻ không? Trông em tệ quá.
- A ha… không sao.
Tôi lùi lại, cốt để né tránh nhưng anh ta không cho tôi có đường lui.
- Hôm qua bệnh của em lại tái phát?
- Bệnh? Bệnh nào?
Chớp mắt suy nghĩ một hồi tôi mới phát hiện ra cái câu vừa phun ra của mình thực sự hố, chưa gì mà nó đã tố cáo chính chủ rồi.
- Tối qua, rõ ràng trong điện thoại…
Nhìn thấy nụ cười "e ngại" của tôi, mi mắt Nguyên hạ xuống chỉ còn một nửa.
- Em giả vờ à?
- Ha… hoá ra anh tưởng thật à?
- Em…!
Trông anh ta như sắp bợp tai tôi đến nơi vậy, còn đáng sợ hơn cả Quân lúc tôi giấu điều khiển TV trước trận bóng đá mà anh yêu thích.
- Có biết là tôi lo thế nào không hả? Còn không thèm nghe điện thoại nữa!
- Làm sao tôi biết được – giờ thì đến lượt tôi cắn cảu – tối qua nói chuyện với anh xong tôi ngủ luôn, rất ngon là đằng khác.
Đầu tôi nhói lên một cái như đang cố tố cáo lời nói dối vừa rồi. Tôi tránh không nhăn mặt.
- Đừng nói với tôi là em không thèm uống sữa, uống thuốc, sấy tóc mà đi ngủ luôn.
Đến lúc này thì tôi bực mình thật! Đến Quân cũng chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ điều khiển tôi thế này.
- Anh nghĩ mình là ai chứ
- tôi giằng tay khỏi Nguyên, lè lưỡi trêu ngươi anh ta – tưởng tôi sợ hay sao mà phải nghe lời anh!
Tuyên bố hùng hồn xong, tôi xoay người bỏ đi. Ai ngờ chân bước loạng choạng thế nào mà cục đá cỏn con cũng không né được, mất đà suýt ngã nhà. Đó là "suýt" thôi, vì trước khi tôi face to face với mặt đất, Nguyên đã kịp níu lấy cánh tay tôi. Anh ta nhìn tôi nhăn mặt, tay áp lên tim mà lửa giận bừng trong đôi mắt. Tôi cố cười, nhưng đơn giản nụ cười méo mó ấy chẳng làm Nguyên động lòng.
- Có mang theo thuốc không?
- Không ~ tôi nói gần như là rên rỉ. Giá là tôi cố nén lại ăn chút gì trước khi đến trường có phải hơn không, đằng nào cũng đã muộn rồi. Làm như thế vừa tránh được Nguyên, lại đỡ phải khổ sở như thế này. Có lẽ cái mức độ "thèm được chết" của tôi lại tăng thêm một bậc nữa rồi. Nốc rượu thay cơm từ tối qua đến giờ, vậy mà một viên thuốc tôi còn không thèm đụng đến nữa.
Bác sĩ Vĩnh mà biết, thể nào tôi cũng được nghe anh ca một bài.
- Em đang suy nghĩ gì vậy? – Nguyên nhìn tôi lo lắng. Lúc này tôi nhận ra mình gần như dựa hẳn vào anh ta.
- Không… Tôi phải đến lớp đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!