- Chắc chắn đã có sự nhầm lẫn, tôi không thể làm phu nhân được đâu!
- Anh thanh minh
- làm sao tôi có thể mặc đầm mà nhún nhảy cơ chứ?!
-Hi hi
- Chị vui vẻ cười che miệng giấu sát khí sau lưng mà lầm bầm
- Thôi kệ, làm vua cũng được.
Cả căn phòng quay lai nhìn chị mà cười không ra tiếng, ba người kia hiểu chị phải chịu cái áp lực cỡ nào nên tự dặn nhau câm miệng cười ngây thơ, bắt đầu tập một cách nghiêm túc hơn.
Mười phút sau đó...
- Bởi lẽ nơi đây như thiên đường trên mặt đất, nhưng tâm hồn chúng tôi lại chìm trong địa ngục...
- Chị hát theo kịch bản.
- Không được, giọng phải uy quyền hơn nữa, chị là vua đấy hiểu chưa? Làm mặt lạnh em xem nào?
- Tên đội trưởng và đám diễn viên đến sửa lưng
- Giọng ca của vua là quan trọng nhất đấy!
Có vẻ họ thực sự coi là quan trọng, sửa lưng phải hết chừng năm mười phút làm anh ngứa mắt vô cùng:
- Các người xê ra coi, tôi sẽ tập cho cậu ta.
Hai mươi phút sau đó...
- Nơi đây không có tình yêu của những vị vua, nơi đây có hai gia đình làm nên luật lệ...
- Chị hát giọng cứng hơn một chút sau khi nghe anh thuyết giáo.
- Cứng kinh khủng! Bộ cậu không thể hát tốt hơn à?
- Anh bắt bẻ
- Nơi đây không có tình yêu...
- Không được! Hát lại!
Năm mươi phút sau đó...
- Các bạn không cần chọn phe ình đâu, vì chúng tôi đã chọn sẵn cho bạn rồi!
- Giọng chị giờ đã tốt hơn một chút, đã có khí chất của một vị vua hơn rồi.
Mọi người nghe mà ngạc nhiên, không ngờ phong thái đó lại dễ dàng có đến vậy, đơn giản vì nó đã có sẵn trong chị rồi.
Đoạn tiếp theo, anh và hắn phải song ca trên giàn cao, mà anh thì sợ độ cao, đây mới là phần đáng lo ngại.
- Trong dòng họ ta, hận thù đang cuồn cuộn chảy...
- Anh hát, tiếng hát đó bay cao lắm, thể hiện rõ ở phong thái của một phu nhân quyền quý, nhưng ai cũng biết, chỉ cần lên giàn cao giọng hát đó sẽ không thể mạnh mẽ như vậy được nữa.
Nhưng họ cũng không để ý, chắc chứng sợ độ cao đó sẽ tiêu giảm thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!