Chương 7: Em Gái Của Chị!

Nhưng không có chuyện gì là không có cách giải quyết, chỉ vì chị không muốn giải quyết theo cách khả quan, lại đi bán đứng thằng em khác cha khác cả mẹ. Anh và nó cũng hùa theo không kém, mọi sự cứ tiếp tục đến những ngày sau đó...

BRỪM!!! KÉÉÉÉT!!!!

- Chiếc motor của chị dừng trước cổng một biệt thự sang trọng cao lớn như tường thành vững chắc, chị móc trong túi ra một mẩu giấy rồi vừa lẩm nhẩm vừa ngó lên số nhà:

- Số YY đường XX biệt thự Hoa Hồng... đúng nhà này rồi.

- Chị gấp tờ giấy, bỏ vào túi rồi xuống xe bấm chuông cửa.

TÍNH TÌNH!

- Tiếng chuông cửa vang, anh ta ra mở cửa, dắt xe vào rồi nháy mắt với chị:

- Hôm nay tiểu thư cao quý sang đây kiếm tôi làm gì thế?

- Mới gặp đã xiên xỏ, lão quản lý trưởng nói anh sẽ được bồi dưỡng tài chính vì bị thương trong lúc thực hiện nhiệm vụ...

- Chị lấy một tờ giấy gấp tư mở ra đọc như sớ tấu

- Tôi theo lệnh của lão đến thăm thôi, mà trông anh không có vẻ gì là vừa bị dính một viên kẹo đồng phải không nhỉ?

- Ầy, tiểu thư lại nói quá, có viên đạn cần gì phải như thế.

- Anh cười, ra hiệu chị vào nhà.

Biệt thự nhà anh đúng là bề thế thật, sân vườn trồng hoa hồng cây kiểng đủ loại, phòng khách trang trí tông màu không cầu kỳ cũng không quá đơn giản. Anh ta rót trà, ngồi ung dung đọc sách, lâu lâu liếc sang chị ngồi một chỗ ngó qua ngó lại.

- Sợ quá không dám động cựa à?

- Anh ta thấy thế mở miệng xách mé, chị hoàn hồn ngay lập tức, trả lời nửa thật nửa đùa:

- Nghĩ gì, dưới cái gầm trời này ngoài ba má ra Kiều Mỹ này chưa bao giờ sợ ai cả, ông anh cứ đùa dai.

Lúc đó anh ta cũng chỉ cười trừ, nâng tách trà đen nhấp một hơi rồi giới thiệu qua loa về bản thân sau đó hỏi chị:

- Anh biết rồi, thế cô em chuyển trường suốt, bộ không nhớ bạn cũ à?

- Nhớ làm gì ông anh ơi, người ta cũng chỉ là người dưng nước lã, đến rồi lại đi, có duyên thì gặp lại, không thì bỏ qua thôi.

- Chị trả lời nhạt nhẽo, nhưng trong thâm tâm chị có thực sự nghĩ như vậy? Đúng thật, chị là một nữ Độc Cô Cầu Bại có tiếng, nhưng cũng khao khát yêu thương như bao người....... Cuộc đời trôi nhanh như chong chóng, vĩnh viễn không dừng lại, đúng như chị nói, có duyên sẽ gặp, nếu không chỉ lướt qua nhau như hai đường thẳng song song, ngàn năm không bao giờ cắt.

- Nói như em chắc trên thế gian này không có tình sét đánh đâu.

- Anh ta nhếch môi nhưng cũng không hẳn là đùa cợt

- Anh cũng đã từng, một người bạn cũ từ hồi mẫu giáo, chẳng biết duyên nợ gì không nhưng lâu lâu hai đứa lại có dịp gặp lại, nói thật, nhìn em bỗng dưng anh muốn sống lại lần nữa.

Chị trầm ngâm, nhướng mày nhìn anh ta, những lúc đi cùng anh chị chỉ trở thành một con người hài hước cũng như phá hoại nhưng đi cùng anh ta chị thấy mình nhỏ bé lắm, chỉ như đứa em gái trong buổi trò chuyện cùng anh mình, thời gian lúc đó trôi qua mà chị không để ý đến, chỉ cần ngồi nói chuyện với anh ta là đã vui rồi.

Nhìn anh ta một lúc, chị chợt nghĩ trông anh ta cũng đẹp trai lắm, hơn hẳn cái lần đầu chị nhìn thấy, không phải vẻ lãng tử như anh và hắn mà là một vẻ lạnh lùng phong trần rất riêng mà mấy ai có được. Phong thái cũng vậy, hẳn ngày xưa anh ta là một tay sát gái có tiếng? Nhớ lại thì đúng là cái điểm đẹp nhất trên người anh là nụ cười, những người mang vẻ ngoài lạnh lùng khi cười thực sự rất đẹp.

- Thôi, cũng tối rồi, em về cái đã.

- Chị nói rồi đứng dậy, đã quen cách xưng hô "anh, em" mà chưa bao giờ chị sử dụng. Trong lòng cũng có chút ngạc nhiên, nhưng không quan tâm nữa, dù gì anh ta cũng chỉ là người dưng.

Lúc chị về nhà, mở cửa chỉ thấy một màu đen u tối, gió giật từng cơn xuyên qua kẽ lá đến rét run, không còn ai cả, lúc này chị mới nghiệm ra được một điều...

CÚP ĐIỆN.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!