Chương 10: Màn Nhung Khép Lại

- Thôi chết!

- Nó luống cuống

- Mình còn chưa chuẩn bị ra nữa chứ, sắp đến cảnh của mình rồi!

- Juliet! Juliet đâu?

- Tên đội trưởng cũng hấp tấp

- Còn công tước và vũ nữ nữa, chết hết rồi à?!

Nhưng ngài công tước dường như đã bốc hơi, họ tìm đủ chỗ, còn nhìn sang cả nhóm khác mà chẳng thấy đâu, vậy là ngay cảnh này bắt buộc hắn phải ra mặt.

Từ phu nhân Montague sang trọng quý phái phút chốc hắn trở thành ngài công tước quyền uy đáng kính. Sự thay đổi đó tạo nên một sự nghi hoặc quái dị từ bốn phía.

Đèn bật lên sáng rực rỡ, trên gian cao là một chiếc giường được trang trí tinh xảo, một cô bé nhỏ với mái tóc xoăn vàng óng và bộ váy hồng pastel vén bức màn nhung nhìn ra với vẻ mặt ngây thơ, hai bên là phụ nữ cũng mặc váy đỏ đang vây quanh như chúc phúc.

Phu nhân Capulet bước ra, là anh, mái tóc vàng ngang vai uốn xoăn nhẹ. Công tước cũng bước ra, nhưng thay vì vỗ tay hay cổ vũ thì khán giả lại cười ầm lên, nguyên nhân đơn giản vì phu nhân thì cao những một mét tám mốt, công tước thì chỉ lè tè một mét bảy mươi, cũng là cao nhưng phu nhân lại cao hơn gần một tấc làm công tước thấp bé hơn nhiều so với phu nhân.

Lúc này trên sân khấu, cả ba người gồm nó, hắn và anh đang thoại những câu thoại bất đắc dĩ, vì đơn giản, hắn không thuộc lời thoại của công tước.

- Thưa ngài công tước đáng kính, con gái ngài thật xinh đẹp, liệu tôi có thể kết hôn với nàng? Tôi sẽ làm cho nàng hạnh phúc, tôi sẽ trả nợ cho ngài, cung cấp mọi thứ khi ngài cần...

- Nó đong đưa lời thoại của bá tước Paris, đáng ra đoạn này hắn phải hát, nhưng đâu biết hát gì, đây mới là đoạn đặc biệt.

- Con gái tôi còn trẻ, nó sẽ không quen với việc này, hay ngài hãy chờ thêm một vài năm nữa, tôi sẽ khiến nó biết về tình yêu...

- Hắn lờ mờ nhớ lại câu thoại của công tước duy nhất mà hắn thuộc. Ngay lúc đó anh chen ngang:

- Hầu gái hãy nổi nhạc lên! Juliet thân yêu của ta!

Cả hai người ngạc nhiên nhưng hiểu, lúc đó vài người nhà Capulet bước ra nói chuyện phụ hoạ, các hầu gái đứng ở sảnh dưới múa những vũ điệu hút hồn.

Trên sảnh cao, vú nuôi và phu nhân bước đến bên Juliet:

- Ta đã từng yêu nhiều người, những kẻ đấy thật tồi tệ, Juliet, con đã đến tuổi, phải lấy chồng đi thôi

Chị trong đấy mà còn ngạc nhiên vì thái độ ứng xử của cả ba quá tốt. Vở kịch cứ thế tiếp diễn cho đến phút chót.

Hôm nay tất cả đi taxi về vì có khá nhiều đồ lỉnh kỉnh (đồ hóa trang hoặc hoá đơn gì đó chẳng hạn). Đến đường lớn, cả đám trả tiền rồi xuống xe đi bộ vào nhà.

Bức màn khép lại êm đẹp...

***

- Bà già! Tối nay qua trường xem ma không?

- Tường Vy hớt hải chạy vào lớp Thuỳ Trang

- Mấy đứa lớp 10A đang đồn ầm lên chuyện con ma trong trường kìa!

- Mày đừng có lôi kéo tao vào cuộc vui của mày nữa, vụ đóng kịch bữa trước làm tao sụt hai kí rồi đấy

- Trang nằm ườn trên bàn giọng đau khổ trông khá tức cười.

- Nhưng hai lão kia chịu đi rồi, chả nhẽ bà chịu thua?

- Nó vẫn cố đong đưa, vì biết chắc bà chị mình ham vui nên đến một thời điểm nào đó sẽ tự động đi, chẳng ngờ chị phán cho một câu cụt ngủn:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!