Chương 9: (Vô Đề)

"Người bảo vệ bên cạnh gật đầu, vô cùng tán đồng."

Đang là mùa hè, ánh nắng có chút ch. ói mắt, trong khuôn viên trường trồng đủ loại cây cối hoa cỏ, bóng râm cũng coi như có thể xua đi phần nào sự nóng bức.

Vào trường rồi, Triệu Hề vừa đi vừa hỏi đường, cuối cùng cũng tìm thấy vị trí báo danh chuyên ngành của mình.

Mắt Triệu Hề chưa từng rời khỏi thời gian trên quang não, hiện tại là bốn giờ mươi chín phút.

Cô thở hồng hộc đến cửa văn phòng:

"Chào thầy ạ, em là sinh viên đến báo danh, thật xin lỗi hôm nay em có việc nên đến hơi muộn ạ."

Thầy giáo đó đang đối diện với quang não trên bàn, dường như đang xem thứ gì đó, Triệu Hề lặng lẽ chờ đợi, sau đó liền thấy kim đồng hồ treo tường trong văn phòng chỉ đến năm giờ.

"Thời gian báo danh đã qua rồi, sao em chẳng có chút khái niệm về thời gian nào vậy?"

Thầy giáo bỗng nhiên lên tiếng.

Giọng ông ta hơi lanh lảnh, ngữ khí không thiện chí, đang cúi đầu hí hoáy thiết bị quang não:

"Chúng tôi đã tan làm rồi, không xử lý việc đăng ký nhập học nữa."

"Vậy mai em đến ạ?"

Triệu Hề rụt rè hỏi.

"Còn mai nữa hả?

Em có biết Đại học Truyền thông Tinh Liên chúng tôi là ngôi trường thế nào không?

Là ngôi trường có thể sánh ngang với Học viện Quân sự Tinh Liên đấy!

Em dùng thái độ này để đối đãi với nhà trường sao?"

Ông ta đ

-ập mạnh tập tài liệu xuống bàn:

"Còn làm sinh viên cái gì nữa?

Em nói mấy giờ là mấy giờ à, hay là thôi em đến làm giáo viên luôn đi cho rồi."

Lý Phương Hưng ngẩng đầu lên, trong mắt liền hiện ra gương mặt sắc sảo lại mang theo chút vẻ tà khí u ám kia, nhìn mà trong lòng ông ta bỗng thấy hoảng hốt không rõ lý do, ông ta khựng lại một chút, tiếp tục nói nốt lời chưa nói xong:

"Quá hạn không tiếp, sang năm thi lại đi..."

"Cái gì cơ?"

Giọng nói của Triệu Hề là kiểu trầm thấp mang theo chút lạnh lẽo, rơi vào tai người khác, lập tức giống như một lời chất vấn đầy đe dọa.

Lý Phương Hưng bị hai chữ đó của cô làm cho giật mình một cái, lúc này ông ta mới quan sát kỹ người trước mặt, dường như có chút quen mắt... sau đó ánh mắt ông ta không ngừng đảo qua đảo lại giữa mặt Triệu Hề và màn hình quang não trên bàn mình, rồi dừng lại trên tờ giấy báo nhập học trong tay cô.

Ánh sáng trong mắt Triệu Hề lập tức tắt ngúm, cô lại một lần nữa bỏ lỡ thời cơ được học đại học, cô đúng là quá vô dụng mà.

"Được ạ."

Cô cất giấy báo nhập học đi, thôi vậy, cùng lắm thì đợi thêm một năm, sẵn tiện có thể cảm nhận xem kỳ thi đại học ở Tinh Tế là như thế nào.

Chữ viết ở Tinh Tế hơi giống như biến thể của chữ viết kiếp trước, thời gian qua cô đã học gần xong rồi, còn có thể học thêm nhiều kiến thức khác, tìm hiểu sâu hơn về thế giới này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!