Chương 68: (Vô Đề)

Con muốn cố ý đi chậm lại một chút để nhìn bố mẹ thêm, nhưng người phía sau rất gấp, cứ ra sức đẩy con về phía trước.

Khi đến cửa khoang, chú soát vé bỗng giơ tay chặn con lại, "Đợi đã, vé này có vấn đề."

Trong lòng con còn có chút mừng thầm, có phải con có thể đợi để đi cùng bố mẹ rồi không?

"Có vấn đề?

Sao có thể chứ!"

Bố mẹ bỗng nhiên lên tiếng rất lớn.

"Chỗ ngồi đó đã có người ngồi rồi, chắc là mọi người mua phải vé giả rồi."

"Không thể nào!

Rõ ràng tên đã được nhập vào hệ thống mạng rồi, không thể là vé giả được!"

"Tôi biết rồi, tôi biết rồi!"

Mẹ mở điện thoại ra, cho chú đó xem, "Bây giờ giá lại tăng gấp ba rồi, các người tạm thời bán cho người khác rồi đúng không!"

"Cái này thì tôi không rõ, nếu hệ thống bị lỗi gì, đến lúc đó sẽ hoàn tiền lại cho mọi người."

"Đừng có cản đường!

Các người không lên thì để người khác lên!"

Người phía sau bắt đầu xô đẩy, con bị ép sang một bên, họ chen lấn dữ dội quá, con sắp không thở nổi rồi.

"Đóa Đóa!

Đóa Đóa!"

Bố mẹ đang gọi con.

"Con ở đây...

ở đây!"

Con ra sức vẫy tay, nhưng con không vươn ra được, người đông quá, con bị va ngã, đau quá, những người này chạy vội quá, xương cốt dường như sắp gãy rồi, nước mắt con chảy ròng ròng khắp mặt.

Dường như có một người tốt bụng xách con lên một cái, con theo dòng người lại bị ép về phía trước, con không dừng lại được, ngẩng đầu nhìn quanh mãi mà không thấy bố mẹ đâu, cuối cùng con bị ép vào một khe hở dưới cầu thang phi thuyền.

Con nghĩ bụng, tạm thời trốn ở đây một lát, đợi người thưa bớt rồi ra ngoài tìm bố mẹ, chắc chắn họ đang đợi con ở chỗ cũ.

Con cứ đợi, đợi mãi dưới đó, cảm thấy rất mệt, rất buồn ngủ, con ngủ thiếp đi một lúc, rồi bị đ

-ánh thức bởi những tiếng kêu kỳ quái giống như tiếng sâu bọ.

Bây giờ trời đang mưa, màu mưa xám xịt, mưa rất lớn, rơi trên người những con quái vật bên ngoài, chúng phát ra tiếng kêu ch. ói tai giống như tiếng sâu bọ rung cánh.

Số lượng chúng nhiều quá, con cảm giác, cũng nhiều y như dòng người lúc nãy vậy.

Con dụi dụi mắt.

Đây không phải sự thật, chắc chắn là con đang gặp ác mộng rồi.

Chắc chắn là vì hôm qua con lén ăn thêm một cây kẹo m*t, rồi con còn quên đ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!