"Sau khi nằm xuống ổn định, nắp khoang đóng lại, Triệu Hề nhắm mắt chờ đợi kỳ thi bắt đầu, trước mắt hiện lên những vòng xoáy màu đen, dường như đang tải hệ thống thi cử, ngay sau đó, sàn nhà bỗng rung chuyển mạnh, hệ thống cũng theo đó mà bị gián đoạn."
Triệu Hề nghi ngờ mở mắt ra, liền nhìn thấy một cái đầu nhọn hình tam giác đen quen thuộc đang nhìn cô qua nắp khoang, lưỡi đao dài màu xanh sẫm đó c.h.é. m mạnh xuống trán cô.
Lưỡi đao xanh c.h.é. m lên nắp khoang, làm b
-ắn ra những tia lửa tứ tung, phát ra âm thanh ch. ói tai giống như tiếng móng tay cào lên kính.
Động tác đó như muốn băm vằn cô ra vậy.
Khóe mắt cô giật giật, vậy mà lại là Bọ Cánh Xanh!
Nhưng tại sao nó lại xuất hiện ở đây?
Có một khoảnh khắc, Triệu Hề cảm thấy mình vẫn chưa bước ra khỏi tòa nhà dạy học số 2 của Đại học Truyền thông ngày hôm đó.
Hoặc giả, đây chính là nội dung kỳ thi mà cô phải đối mặt.
Vừa mới nghĩ vậy, khoang toàn phần trước mặt cô dưới sự tấn công của lưỡi đao dài kia bắt đầu nứt ra những kẽ hở, mùi tanh tưởi quen thuộc từ những kẽ hở đó len lỏi vào bên trong, khiến người ta cảm thấy một nỗi kinh hoàng lạnh lẽo.
Vậy nên, cô nên cử động hay không cử động?
Nội dung kỳ thi kiểu này là kiểm tra năng lực chiến đấu hay là kiểm tra lòng can đảm?
Lưỡi đao xanh đó đ
-âm thủng nắp khoang lao thẳng về phía giữa lông mày của Triệu Hề.
Tiếp đó liền bị một luồng ánh sáng đỏ chặn lại, hai bên va chạm tạo ra ánh sáng giống như ngọn lửa.
"Uỳnh" một tiếng, cả khoang toàn phần cứ thế vỡ tan ra.
"Cậu ngốc à?
Thế này mà còn không tránh?"
Người đang nói chính là vị giáo viên vừa đứng trước phòng thi lúc nãy, lúc này trên người cô ấy bao phủ một lớp giáp nhẹ, tay cầm v. ũ k.h. í giống như thanh kiếm cổ, tuy nhiên lưỡi kiếm đó lại được ngưng tụ bởi tia laser rực cháy.
"Là tài nguyên trong Võ Trường Thật bị rò rỉ ra sao?"
Cô ấy vẻ mặt nghiêm trọng nhìn về một hướng ngoài cửa sổ, "Bọn họ sao có thể phạm sai lầm như vậy chứ?"
Triệu Hề nhìn thấy trên thẻ tên trước ng
-ực cô ấy viết tên của cô ấy, An Khắc Nguyệt.
"Cô An, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"
An Khắc Nguyệt đang định trả lời, nhưng nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt âm trầm như muốn nhỏ ra nước:
"Lần này rắc rối rồi."
Xuất hiện cùng lúc với lời nói của cô ấy là những cành cây màu xanh biếc rờ rỡ bên ngoài, giống như những xúc tu từ dưới cửa sổ vươn lên, trên mỗi một cành đều có rất nhiều nụ hoa.
Những nụ hoa đó lại có màu xanh u hồn kỳ dị, nở bung ra một bông, liền từ bên trong nở ra những nhị hoa đầy miệng răng.
Triệu Hề nhận ra rồi, đó là Bọ Hoa U Huỳnh, một loại thực thể cộng sinh giữa thực vật biến dị và tộc Trùng.
Thứ này còn đáng sợ hơn cả những tộc Trùng cô từng gặp trước đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!