Chương 36: (Vô Đề)

Thư ký bên cạnh Tây Như Nhạn không nhìn nổi nữa:

"Ý của Tây tổng là dạo này nguy hiểm quá, ở nhà sẽ an toàn hơn."

Tây Như Nhạn đưa ánh mắt đe dọa nhìn thư ký một cái, sau đó nói với Triệu Hề:

"Chuyện đi xem mắt vào cuối tuần này tôi đã nói lần trước cô còn nhớ chứ?"

"Đến lúc đó tôi sẽ trực tiếp sắp xếp họ đến nhà, cô cũng không cần ra khỏi cửa.

Thành gia lập thất sớm một chút, tìm người quản thúc cô thì tôi sẽ bớt mệt mỏi hơn."

"Tôi sẽ không kết hôn với người mình không thích."

"Một người không được thì còn những người khác, cho đến khi cô chọn được người vừa ý mới thôi."

Triệu Hề ngẩng đầu, từng chữ một nói:

"Tôi từ chối."

Đây là lần đầu tiên kể từ khi xuyên không đến nay cô dùng thái độ cứng rắn như vậy để đối kháng với Tây Như Nhạn.

Đây không chỉ là ý nguyện của nguyên chủ mà còn là suy nghĩ của chính cô, dù cô có không muốn đi tranh đấu gì đi chăng nữa cũng không thể chấp nhận sự sắp xếp như vậy.

Tây Như Nhạn có chút ngạc nhiên, vốn thấy Triệu Hề từng đồng ý đi xem mắt, cũng không còn đối đầu với bà ta khắp nơi như trước nữa, cứ tưởng lần này Triệu Hề cũng sẽ thản nhiên chấp nhận.

Bà ta mỉm cười nhẹ:

"Không sao, hệ thống an ninh trong nhà đã được bật rồi, cô không ra ngoài được đâu, rồi sẽ có ngày nghĩ thông suốt thôi."

Điện thoại "cạch" một tiếng bị ngắt, màn hình quang học trước mắt tối sầm rồi biến mất.

Triệu Hề nhìn không gian đột ngột trống rỗng trước mắt, vô thức nhớ lại đoạn lịch sử nhân loại từng bị trùng tộc xâm lược rầm rộ mà cô đã đọc trên mạng tinh hệ.

Lúc đó Alpha và Omega chỉ xuất hiện dưới dạng gen tiến hóa đột biến, số lượng hoàn toàn không nhiều như bây giờ.

Còn những Alpha bị tàn tật do chiến tranh hoặc có vấn đề ở phương diện nào đó không thể ra chiến trường được nữa, đặc biệt là những người sở hữu gen cao cấp, vì đại nghĩa của nhân loại đã bị nhốt trong những phòng thí nghiệm đặc chế để phối giống với người bình thường cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Đây là kết cục của cô sao?

Triệu Hề rùng mình một cái, ngày này lại đến nhanh như vậy sao!

Nói cho cùng vẫn là chê cô không phải cấp S mà thôi.

Nếu không phải cô còn sở hữu gen lặn cấp S đáng để lợi dụng thì có lẽ cô hoàn toàn chẳng có giá trị tồn tại.

Sinh mạng đến không dễ dàng.

Dù cô cũng chưa tìm thấy ý nghĩa tồn tại của mình, cũng không có suy nghĩ gì về tương lai.

Triệu Hề luôn cảm thấy chỉ cần có một nơi để yên thân, sống một cách đơn giản nhất như một người bình thường nhất là được rồi.

Cô không có nhiều tham vọng hào hùng, bản thân vốn dĩ cũng chỉ là một học sinh bình thường ngoài việc chơi game và giải bài tập khá giỏi ra thì chẳng có tài cán gì.

Trong hoàn cảnh như vậy, cô quả nhiên vẫn giống như hoa tơ hồng vậy, nương tựa dưới bóng râm của cây đại thụ mới là lựa chọn tốt nhất nhỉ.

Nhưng mà... tại sao...

Lại thấy có chút không cam tâm chứ...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!