Chương 33: (Vô Đề)

"Vậy đổi chỗ khác, cậu quyết định đi."

"Tôi quyết định hả?

Hề hề, vậy chúng ta làm tí gì đó k*ch th*ch đi."

An Nhất Húc xoa xoa tay, cười gian xảo.

Triệu Hề vỗ trán, sơ suất quá.

Thằng cha này thì định được chỗ nào t. ử tế?

Nhưng lời đã nói ra rồi, không tiện rút lại.

"Cậu vừa phải thôi nha, chúng ta đến chỗ nào hợp pháp hợp quy được không?

Lần trước ở nhà máy đồ chơi đó, tôi suýt chút nữa là tèo ở trỏng rồi."

"Yên tâm yên tâm, tuyệt đối hợp pháp hợp quy, sức khỏe an toàn."

An Nhất Húc vỗ ng

-ực hứa hẹn, "Ừm... cùng lắm là hơi 'ngoài luồng' một tí thôi."

Tiếp đó, cậu ta lập tức dùng quang não liên lạc với các lộ bạn bè xấu, nói là muốn tổ chức một bữa tiệc bikini để ăn mừng hai người họ thoát ch

-ết, rồi phải quảng bá rầm rộ về chiến tích anh hùng xoay chuyển tình thế, cứu giúp bạn học của hai người trong bữa tiệc.

"Này, Thiếu gia Mạc, bên anh nhiều tài nguyên giới giải trí, tìm thêm mấy đóa hoa nhỏ Omega đang nổi đến nhé?

Phóng viên nữa, cả phóng viên!

Chúng ta có thể mở họp báo được không?"

Triệu Hề đỡ trán, hết cách với cậu ta.

Lúc này, tất cả những người sống sót đều được những người tự xưng là "đội đặc nhiệm" đưa đi rời khỏi tòa nhà Khác Hạnh.

"Nơi này sẽ bị phong tỏa, cấm tất cả mọi người vào trong."

Thấy có một lớp rào chắn dựng lên, trực tiếp bao trùm cả tòa nhà Khác Hạnh vào bên trong, rào chắn này không trong suốt mà là một loại vật chất màu xám trắng không rõ là gì.

Như vậy, bên ngoài sẽ không nhìn thấy bên trong như thế nào, giống như một chiếc hộp đựng cả tòa nhà lại, che giấu cả những cảnh tượng thê lương bên trong.

Số người còn sống trong tòa nhà này ước tính chỉ có hai ba phần mười, trừ lớp của Triệu Hề là toàn bộ thành viên đều sống sót, các lớp khác ít nhiều đều có người "mất tích".

"Dù có phong tỏa hay không thì cũng chẳng ai dám đến nữa, cứ như ác mộng vậy."

"Đúng vậy, không ngờ còn có thể sống sót..."

Nhiều người khóc t.h.ả. m thiết, gọi điện cho người nhà.

Còn rất nhiều người bị thương, đội y tế cũng vừa đến theo, tất cả họ đều được đưa thẳng đến bệnh viện quân khu.

Bệnh viện này rất gần trường quân sự Liên Minh Sao, Triệu Hề đứng trong tòa nhà bệnh viện nhìn qua cửa sổ ra ngoài, vẫn có thể nhìn thấy bức tường thành màu đen uy nghiêm kia.

Nếu ngày tận thế thật sự đến, họ sẽ là những người đầu tiên xông lên phía trước nhỉ?

Dù sao thì trời sập cũng phải có người cao chống đỡ mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!