Chương 25: (Vô Đề)

"Ờ, cô cũng muốn g

-iết tôi sao?"

Lộ Xán lấy làm lạ:

"Tại sao lại hỏi vậy?"

"Nếu tôi buông ra thì chẳng phải sẽ bay ra ngoài sao?"

Lộ Xán:

...

Dường như cũng có chút đạo lý.

Người đàn ông đeo nửa chiếc mặt nạ bạc dựa lưng vào ghế da, có chút lười biếng cầm lấy một mảnh băng đen, mảnh băng đó từ từ tan chảy trong tay anh ta, chất độc axit màu đen trượt xuống từ kẽ ngón tay, làn da nhẵn nhụi lại không hề chịu bất kỳ tổn thương nào, vẫn như lúc ban đầu.

"Nếu dịch vụ không làm hài lòng khách hàng, vậy thì dịch vụ sau bán hàng, hãy dùng tâm một chút đi."

"Vâng, xưởng trưởng."

"Nhưng có lẽ hơi khó giải quyết, tốc độ của hắn quá nhanh, chúng ta chỉ có thể xuống tay ch

-ết, bắt sống là không được rồi."

Không phải sống, cũng có nghĩa là không thể tra ra kẻ đứng sau sai khiến sát thủ.

Người đàn ông lạnh lùng lên tiếng:

"Hiệu suất tháng này bị trừ rồi."...

Bầu trời xám xịt, mây đen bao phủ cả thành phố.

Nước mưa lạnh lẽo b

-ắn xuống mặt đất, bốc lên hơi nước mờ ảo.

Một nam t. ử ẩn mình dưới chiếc áo choàng đen đang lén lút trong mưa, giống như một con dơi đi đêm, dáng vẻ loạng choạng, lại giống như một con bướm đen bị nước mưa làm ướt cánh, lảo đảo sắp đổ.

Nước mưa màu đỏ ùng ục chảy ra từ người hắn, hòa vào vũng nước trên mặt đất, lan tỏa mênh m

-ông, chảy xuống cống thoát nước đen ngòm.

Dưới chiếc mũ trùm đầu màu đen, lộ ra nửa khuôn mặt g

-ầy gò xanh xao, ánh mắt giống như một con sói tuyết cô độc trên núi cao lạnh lẽo, cô đơn và lạnh lùng.

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt và những con phố vắng vẻ xung quanh.

Đây là một thành phố ch

-ết, những dãy nhà cháy đen thui, không một bóng người, chỉ có hắn.

Chỉ có kẻ thất bại như hắn, giống như một con ch. ó mất nhà lại quay về nơi này.

Cơn mưa hôm nay rất lớn, nhưng ngày đó lại không có cơn mưa lớn như vậy.

Ngọn lửa liên miên đã thiêu rụi tất cả mọi thứ ở đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!