Chương 7: (Vô Đề)

***

- Aaaa, anh mà chạm vào một sợi tóc của tôi. Tôi xin thề có trời đất chứng giám ở đây, Chu Kiêu Nhi tôi sẽ không bao giờ nhận lời dạy anh!!! Con tin hay không anh cứ việc thử. >w<

Hắn ta dừng tay, lùi lại hai bước cúi xuống nhìn nó cười khuẩy.

- Vậy tôi không làm gì thì cô sẽ dạy tôi chứ gì???

- Đúng rồi.

- Nó trả lời ngay không cần suy nghĩ. Nó nắm chặt tay giơ trước mặt. Ánh mắt ánh lên sự quyết đoán.

- Ờ. Cô thông minh đấy =)))

Nói xong hắn đi ra ngoài bỏ lại Linh đang ngồi co ro ở góc nhà. Nó ngây ra không hiểu gì.. Rồi nó im lặng

- ....

Tích tắc... 5p

Tích tắc... 10p...

Tích tắc...20p sau

- Ớ, vậy là mình đã đồng ý làm gia sư của hắn rồi sao???? Ểh~!!!!!!

- Trời ơi, Chu Kiều Linh. Sao mày ngu vậy !!! Nói không suy nghĩ, rước hoạ vào thân.. Aaaaa~!! Mày chết đi!! K.I.Ề. U .. TT_TT

Tiếng khóc than ai oán của nó hình như đã truyền đến tai Hạo Nam. Hắn ta dật dật tai rồi rùng mình...

- Sau hơn 20p cô mới hiểu ra sử việc sao, Lùn? Não cô dùng để làm gì vậy ... ?

Hắn thở dài ngao ngán rồi ra lệnh cho người hầu mang 1 ấm trà nhỏ lên cho nó. Cô hầu nhảnh nhảu làm theo. Sau đó hắn ta ra vườn hít thở chút không khí trong lành và chăm sóc hoa.

- Á....!!!!!!!

Không gian tĩnh lặng bỗng bị phá vỡ bởi một tiếng hét thật to. Hạo Nam giật mình bất giác đưa mắt tìm nơi phát ra tiếng hét.

- Là phòng của cô ta sao??

Hắn bình thản tiếp tục công việc như không có chuyện gì xảy ra. Mọi chuyện đối với hắn vẫn ổn. Cho đến khi có người chạy ra thông báo.

- Thưa cậu chủ, cô Kiều Linh vừa nãy trèo cây, bây giờ không xuống được ạ.

- Hả??!! Cô ta trèo cây sao??? Đã lùn rồi còn bày đặt trèo cây.

Nói xong hắn theo cô hầu chạy đến nơi xảy ra sự việc. Từ xa, hắn đã nghe thấy tiếng nó đang "hát rap"

- không được đâu, có chết tôi cũng không dám xuống, cây thì cao, ngã chắc là tôi chết không toàn thây mất, mẹ ơi cứu con, con đâu có làm gì sai đâu mà trời phạt con thế này, con vẫn ăn chay thường xuyên mà. Huhu

- Thưa tiểu thư, cô đừng khóc nữa. Nín đi..

- Này, Lùn, cô cầu nguyện đủ chưa.

Nghe vậy nó quay ra, mặt nhăn nhó.

- Tôi thê thảm vậy anh đã vui chưa. Ngô Hạo Nam, anh đúng khắc tinh của cuộc đời tôi. Huhu.

- Cô bớt lôi thôi đi, nhảy xuống đây, tôi đỡ cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!