"Reng reng"
*uỳnh*
- dậy, con kia!!!
Bà chị đạp vào thành giường. Sức công phá của cô ấy quá mạnh. Xê dịch cả giường sang bên phải. Nó giật mình, ngồi dậy quơ vội cái đồng hồ.
-Đã 7h3o rồi sao??!!
Nó lật tung giường tìm cái điện thoại.
-15 cuộc gọi nhỡ, 5 tin nhắn. Chết tôi rồi..!!!
Nó phi thẳng vào nhà vệ sinh thay đồ, trang điểm rồi chạy thật nhanh ra đường. Còn bà chị thì đứng như trời trồng trong phòng nó.
- con điên.
- nói xog chị nó đi xuống dưới nhà.
*ngoài đường*
- trời ơi! Muộn rồi. Sao bây giờ...
Nó chạy thật nhanh, không quan tâm đến xung quanh. Đến ngã tư, nó chạy sang đường. Đúng lúc đó đèn xanh được bật lên.
*bíp bíp... Bíppppp"
Tiếng còi kêu inh ỏi, linh dừng lại... Nó đứng như chôn chân dưới lòng đường, mặc cho 1 chiếc xe tải lao đến rất nhanh. Người đi đường hét lên trong hoảng sợ. Ánh đèn xe loé lên, chói mắt. Nó giơ tay che mặt.
- cô bé, cẩn thận, chạy mau đi... Á!!!!
Chiếc xe lao đến gần hơn. Mọi người như đứng tim trong khoảnh khắc ấy........
Chiếc xe vụt qua. Người con gái ấy đang được che chở bởi thân hình của một người con trai tóc nâu hạt dẻ.
- đồ lùn, cô điên à??!!! Cô muốn chết phải không??!!!!!
- tôi....... Nó run sợ, dường như trái tim nó đã nhảy ra khỏi lồng ngực trông khoảnh khắc tử thần đó.. Nó ôm chặt Hạo Nam khóc nức nở, khóc như chưa bao giờ được khóc.. Thấy vậy, hắn không trách mắng linh nữa. Hắn ôm linh, an ủi vỗ về nó. Linh bám lấy hắn, ngước mắt lên nhìn và nó đã bắt gặp khuôn mặt ấy, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng của Hạo Nam. Trái tim nó lỡ đập nhỡ một nhịp. Sự quan tâm của hắn, nó cảm thasy thật ấm áp.. Bên kia đường, Âu Minh đã chứng kiến toàn bộ sự việc.
Cậu thật sự rất muốn chạy đến bên linh và ôm chặt lấy nó, nhưng sao chân nặng qá, không sao nhấc lên được. Đúng, cậu thích Linh, từ rất lâu rồi, nhưng không dám nói vì cậu sợ, nói ra rồi thì tình bạn này sẽ ra sao? Gặp ngau sẽ khó xử biết nhường nào, vậy nên tất cả những gì Âu Minh có thể làm là quan tâm và chăn sóc Linh tận tình với tư cách một người bạn.
- Nào, tôi dìu cô đi vào, không khóc nữa..
hắn lo lắng hỏi han nó, định dìu nó về nhà nhưng do chân quá đau, nó khẽ kêu lên.
- A...
- Sao vậy?
- chân tôi...
Cổ chân nó tím ngắt lại, chiếc quần bò bị rách gối, máu chảy tuôn ra thấm dần vào ống quần. Thấy vậy, hắn không nói không rằng, hắn bế linh, bế theo phong cách của một công chúa. Quá bất ngờ về hành động này của Hạo Nam, Linh giờ tay lên ôm choàng lấy cổ hắn. Nó ngại, cúi mặt xuống.
- Ôi trời ơi, nhìn họ kìa, đẹp đôi ghê, trai tài gái sắc..
Mọi người đi đường tấm tắc khen nó và Nam, không hiểu sao nó lại cười. Cười thoả mãn và hạnh phúc... Có lẽ, nó thích hắn.....
Về đến nhà mình, hắn ném Linh lên giường. Rồi bắt đầu đi tìm đồ y tế. Hắn đưa nó một chiếc váy màu trắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!