Nhưng sau khi tôi vác cây lau nhà rượt cô ta bốn tầng lầu, từ đó không ai dám bén mảng đến sổ ghi chép của tôi nữa.
Họ bắt đầu giở trò ngầm như dùng chổi lau sàn chắn cửa, nhốt tôi trong buồng vệ sinh, hoặc tung tin tôi với Chu Phàm Tuấn có "quan hệ mờ ám".
Nhờ có Diêu Dao và Doãn Hành Vũ ra mặt ngăn cản, tình hình càng trở nên hỗn loạn như nồi lẩu thập cẩm.
Có người nói tôi là đào hoa tinh, một mình lừa gạt tình cảm của ba người.
Và rồi tôi có thêm một biệt danh mới trong trường:
Kẻ gian xảo đến từ nông thôn.
13
Thật ra chỉ cần Chu Phàm Tuấn lên tiếng, mấy cô fan cuồng đó chắc chắn sẽ dừng lại. Nhưng cậu ta lại chỉ đứng một bên xem trò vui.
Cậu ta đang chờ tôi chủ động cầu xin.
Còn những kẻ mong tôi ngã ngựa thì đang hả hê ăn mừng trên dòng bình luận:
[Ai hiểu không chứ, nhìn nữ phụ gặp xui mà thấy hả dạ dễ sợ, đáng đời!]
[Cười c.h.ế. t mất, không phải cậu ta giỏi lắm sao?]
[Không lẽ tưởng thật là mình có thể gả vào hào môn? Nằm mơ nhiều quá rồi đấy!]
Tôi nhìn những dòng bình luận ấy, chà xát hai tay, đứng dậy bước tới trước mặt Chu Phàm Tuấn.
Tôi nói: "Sắp tới được nghỉ rồi."
Chu Phàm Tuấn hạ chân từ trên bàn xuống, gật đầu: "Ừm, em định nói, nghỉ lễ rồi không phải thấy mặt tôi nữa, nên em vui lắm đúng không? Em không biết những câu kiểu cố tỏ ra lạnh nhạt như vậy nghe vào lại giống đang tán tỉnh lắm à?"
Tôi lắc đầu.
"Tôi định nói là, anh có muốn đi chơi với tôi không?"
Chu Phàm Tuấn sững người một chút, rồi khóe miệng cong lên, nụ cười hiện ra đầy ý tứ:
"Được thôi, em đã chủ động thế này rồi cơ mà…"
14
Và rồi, Chu Phàm Tuấn leo lên chiếc máy cày chạy thẳng về thôn Dữu Thụ.
Chiếc áo khoác trị giá 34,500 tệ của cậu ta dính đầy bùn đất, cả người run bần bật theo nhịp giật cục của máy cày, miệng thì liên tục phát ra tiếng "ớ ớ ớ ớ".
"Dư Đào Tử cậu –– ớ ớ –– cậu đưa tôi –– ớ ớ –– tới cái nơi quái quỷ nào vậy hả?"
Tôi siết chặt chiếc áo gió, ngậm miệng không nói.
Hehe, ai mở miệng là người đó ăn bụi. Chỉ có đồ ngốc mới mở miệng.
Máy cày dừng lại ở cổng làng, tôi nhẹ nhàng nhảy xuống, tiện tay kéo Chu Phàm Tuấn giờ đã như con cá mắc cạn lôi tuột từ trên xe xuống.
Chân cậu ta mềm nhũn, cả người đổ nghiêng về phía tôi, lúc tiếp đất còn "ớ…" một tiếng.
"Nội ơi! Con dẫn bạn học về rồi đây!!" – Tôi hét lớn một tiếng, vừa nói vừa kéo cậu ta lết đi như kéo bao tải.
Bà nội tôi lập tức từ trong nhà run rẩy bước ra, khuôn mặt hiền hậu nở nụ cười tươi rói: "Về rồi à? Mau vào nhà mau vào nhà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!