11
Làm ầm ĩ một trận như vậy xong, chuông vào lớp vang lên, ai về chỗ nấy, Diêu Dao cũng lặng lẽ quay lại chỗ ngồi.
Suốt cả tiết học, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của cô ta dán chặt vào tôi.
Tôi thực sự không chịu nổi nữa rồi.
Cái gì mà hào quang nữ chính chứ, cho dù có bị nam chính và nam phụ liên thủ dằn mặt, tôi cũng phải khiêu chiến cho bằng được. Tôi, Dư Đào Tử, chỉ muốn học hành, thi đậu đại học, làm bà nội vui lòng, tôi có đắc tội với ai đâu?
Cuối cùng cũng nhịn được đến giờ ra chơi, tôi quăng cây bút cái cạch, lập tức đứng dậy bước về phía Diêu Dao.
Không ngờ Diêu Dao cũng đồng thời đứng dậy, tiến về phía tôi!
Ngay lúc ấy, Chu Phàm Tuấn và Doãn Hành Vũ – hai người nãy giờ ngồi xem kịch – cũng cùng lúc đứng dậy.
Thế là bốn chúng tôi, ở giữa lớp học, một cách đầy kỳ dị tụ lại với nhau.
Ngay trước khi tôi kịp mở lời, Diêu Dao bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, nói: "Bạn Dư Đào Tử, cảm ơn cậu."
Tôi sững lại một chút, ngơ ngác hỏi: "Cảm ơn tôi… cái gì cơ?"
"Cảm ơn cậu đã cho mình dũng khí chống lại bạo lực học đường. Trước đây mình luôn tự ti vì gia cảnh, nhưng khi nhìn thấy cậu, mình nhận ra mình đã sai hoàn toàn. Mình muốn học hỏi cậu, sống một cách đường hoàng."
Nói xong, cô ta nghiêm túc cúi người chào tôi, rồi nói thêm: "Tối nay tan học, mình với cậu cùng về được không? Mình thật sự rất ngưỡng mộ cậu, có nhiều điều muốn nói lắm."
Hồng Trần Vô Định
Tôi: "……"
Không hiểu nổi người thành phố các cậu luôn á.
"Không được, tối nay cô ấy phải dạy tôi học." – Doãn Hành Vũ xen vào.
"Cô ấy còn chưa giúp tôi lấy lại danh dự nữa. Mấy người thôi giành với tôi được không?" – Chu Phàm Tuấn sốt ruột chen ngang, "Tin không, chỉ cần ba tôi mở miệng là cho các người nghỉ học hết!"
Diêu Dao cũng nổi đóa: "Anh tin không, tôi kiện anh lên trung ương đấy? Tôi nhịn anh lâu lắm rồi đấy nhé, anh có biết không?"
Nói lần nữa: tôi thật sự không hiểu nổi người thành phố các cậu đang diễn cái gì luôn đó.
Nhân lúc nam nữ chính đang choảng nhau, Doãn Hành Vũ lặng lẽ kéo tôi ra một góc, thì thào:
"Đừng để ý bọn họ, cậu nói tôi nghe trước đi, sao cậu chỉ sủa hai tiếng mà con ch. ó bỏ đi luôn vậy? Cậu học được tiếng chó bằng cách nào thế?"
… Tôi thật sự không chịu nổi nữa rồi.
12
Từ hôm đó trở đi, nhóm nhân vật chính bắt đầu cực kỳ quan tâm tới tôi.
Sau bảy ngày liên tiếp họ thay phiên nhau mang bữa sáng đến cho tôi, thậm chí còn suýt đánh nhau chỉ vì tôi ăn thêm một miếng của ai nhiều hơn, thì dòng bình luận cuối cùng cũng nổ tung.
[Không chịu nổi nữa! Tôi vào đây là để xem tình cảm rối ren giữa nam chính, nữ chính và nam phụ, tiện thể xem nữ phụ bị vả mặt, chứ đây là cái quái gì?!]
[Chuẩn! Nữ phụ dở người kia sao lại cầm nhầm kịch bản "vạn người mê" thế?!]
[Tôi nói lần nữa! Chuyển kênh về thành phố dùm cái!!!]
Không ngờ đang chửi bới rầm rầm, gió chiều dư luận lại bẻ lái bất ngờ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!