Chương 4: (Vô Đề)

10

Tôi đã hoàn toàn đắc tội với Diêu Dao.

Sáng hôm sau đến trường, ánh mắt của cô ta như hình với bóng, bám dính lấy tôi không rời một giây.

Cứ như thể tôi đã trộm hết băng vệ sinh, tampon và miếng lót của cô ta vậy.

Đúng là rợn hết da gà.

Giữa giờ ra chơi, cô ta mắt đỏ hoe đứng dậy, run giọng bước đến trước mặt tôi: "Dư Đào Tử, xin lỗi cậu."

Sau đó, cúi đầu thật sâu chào tôi một cái.

Tôi: "?"

Dòng bình luận lại ào ào trôi qua mắt tôi.

[Trời ơi, nữ chính đáng thương quá, tôi thật sự thấy xót xa luôn. Mọi người cứ nói cô ấy giả tạo, lưỡng lự giữa nam chính với nam phụ, nhưng thế giới của cô ấy chỉ có hai người họ thôi mà.]

[Đúng rồi, nữ phụ rốt cuộc muốn gì? Cướp nam chính rồi lại muốn cướp nốt nam phụ? Cô ta định giành hết mọi thứ của nữ chính à?]

[Mẹ của nữ chính không quan tâm cô ấy, lại còn luôn bị người khác mỉa mai là con giúp việc. Nếu không có nam chính và nam phụ bảo vệ, liệu cô ấy có trụ nổi đến hết cấp 3 không?]

[Đừng lo, mọi người biết vì sao cô ấy là nữ chính không? Vì mỗi lần cô ấy khóc là cả thế giới sai hết. Hiểu chưa?]

[Chuẩn, cứ chờ đi. Nam chính chỉ là ngoài miệng cứng rắn chứ thật ra yếu lòng, giữa hai người có chút hiểu lầm, rồi nữ phụ chen ngang, giờ đang dằn vặt lắm. Sắp đến lúc anh hùng cứu mỹ nhân rồi!]

[Xem đi, nữ phụ sắp bị đuổi học rồi đấy.]

Đọc xong mấy dòng này tôi bốc hỏa luôn, còn chưa kịp mở miệng thì có một thỏi son bị ném lên bàn tôi.

"Móa, xin lỗi nha, ném lệch tay rồi. Để thử lại lần nữa, Diêu Dao đừng né nhé."

Một nhóm nữ sinh xinh đẹp khoác tay nhau bước đến, người dẫn đầu rút một cây son dưỡng từ túi đồng phục ra, ném thẳng lên đầu Diêu Dao.

"Yeah!" Cô ta làm bộ làm tịch vỗ tay với mấy đứa bên cạnh. "Diêu Dao, tặng cậu thỏi son đó, không cần cảm ơn đâu. Nghe nói lương mẹ cậu phải dùng hết để trị bệnh cho bố cậu, có phải cậu chẳng có đồng tiêu vặt nào không?"

"Trời ơi, thật hả? Diêu Dao thảm vậy sao?"

"Ừ đó, tội nghiệp lắm. Nên mới khóc suốt ngày như vậy."

"Bảo sao Chu Phàm Tuấn đối xử với cô ta khác người, thì ra là thương hại."

Chu Phàm Tuấn mặt lạnh ngồi bên, nhìn tất cả những chuyện đang xảy ra. Tôi hiểu mà, cậu ta đang chờ Diêu Dao cầu cứu. Giờ hai người đang chiến tranh lạnh, nếu chủ động ra tay thì mất mặt quá.

Doãn Hành Vũ cũng ngồi xem, không có ý định can thiệp. Tôi cũng hiểu nốt, cậu ta đang phát điên vì không học được tiếng chó.

Giữa ánh nhìn của bao người, nước mắt Diêu Dao vỡ òa như đê vỡ.

Cô ta ôm n.g.ự. c như thể lên cơn đau tim, chậm rãi quỳ xuống đất, đôi vai gầy run rẩy, trông như sắp tan vỡ.

Hồng Trần Vô Định

Mấy cô gái thấy vậy lại càng cười hả hê.

"Sao lại khóc nữa rồi? Ha ha ha."

"Quay lại đi, quay vào mặt ấy. Sao khóc nhìn giả tạo thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!