Tôi ngay tại chỗ cất tiếng "ò ó o~~~" một tràng dài.
Lũ học sinh đang lim dim buồn ngủ trong lớp lập tức ngẩng đầu, hỏi ai giấu gà trong cặp vậy?
Tôi hất cằm về phía Doãn Hành Vũ: "Đến lượt cậu gáy thử xem."
"… Tôi… tôi không biết." Giọng cậu ta bắt đầu run run.
Tôi đập tay xuống bàn cái "rầm", "Thế cậu biết cái gì? Cấy lúa không biết, nói chuyện với người ngốc cũng không, gáy gà lại càng không, nói thử coi cậu biết gì nào?"
Mặt Doãn Hành Vũ tái mét.
Cậu ta, một thiên tài toàn năng, tương lai có thể lái cả trực thăng, giải đề toán quốc tế như phép tính trong phạm vi mười giờ bỗng dưng nhận ra: mình thật ra chẳng biết gì cả.
Và cậu ta cũng chẳng có đủ tự tin để nói với tôi câu: "Những cái đó đơn giản mà, học chút là biết."
Vì đâu phải ai cũng có thiên phú giao tiếp đỉnh cao với người ngốc.
Cuối cùng, sau một hồi giằng co trong nội tâm, Doãn Hành Vũ cúi đầu nói khẽ: "Tôi thua rồi."
Gió bên ngoài thổi ào ào, cuốn theo đống lá rơi lả tả như tâm hồn tan vỡ của cậu ta.
Hồng Trần Vô Định
Tôi phẩy tay: "Thua thì đi đi, đừng tới làm phiền tôi nữa."
Nhưng Doãn Hành Vũ bất ngờ đứng dậy, chống hai tay lên bàn tôi, cúi đầu nhìn xuống.
Tôi xắn tay áo lên, trừng mắt: "Sao? Không cam lòng à?"
"Không." Doãn Hành Vũ nói: "Cậu còn biết làm gì nữa, dạy tôi đi, tôi xin cậu đó, Dư Đào Tử."
06
Nói thật, tôi rất choáng.
Tôi không ngờ trên đời lại có người ham học đến vậy!
Bảo sao dòng bình luận nói sau này cậu ta sẽ biết lái trực thăng, nói được 20 thứ tiếng, còn biết sửa cả tủ lạnh.
Đến chuyện trò với người ngốc mà cậu ta cũng nhất quyết học cho bằng được, thì mấy kỹ năng thực dụng như sửa tủ lạnh làm sao mà thiếu cho được!
07
Doãn Hành Vũ hoàn toàn bám dính lấy tôi.
Ngày nào cậu ta cũng lẽo đẽo theo sau tôi, chạy trước chạy sau, gọi đâu có mặt đó, còn chủ động đề xuất "trao đổi tài nguyên", nói muốn giảng bài cho tôi để đổi lấy việc tôi truyền hết "tuyệt kỹ" cho cậu ta.
Nhưng tôi nhớ rất rõ quy luật sinh tồn: ba nhân vật chính kia, tôi không dính dáng đến bất cứ ai.
Tôi phải khiến cậu ta cả đời cũng không học nổi tiếng gà gáy, tức c.h.ế. t đi cho rồi.
Cũng vì thái độ bất thường của Doãn Hành Vũ, mà Diêu Dao dạo này cứ nhìn tôi bằng ánh mắt u oán.
Hôm ấy tan học, Doãn Hành Vũ lại âm thầm đi theo sau lưng tôi. Bỗng tôi cảm thấy sau lưng có luồng oán khí lạnh toát ập tới.
Quay đầu lại, thấy Diêu Dao nước mắt giàn giụa.
Cô ta bước đến gần tôi, giọng run rẩy: "Hành Vũ, tớ rủ cậu đi ăn tối cậu không đi, chỉ để ở bên cô ta thôi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!